Hồi ức về đêm Moscow huyền ảo

137

Luzhniki, Moscow ngày 21/5/2008, mưa ngày một nặng hạt khi John Terry, đội trưởng của Chelsea FC bước tới đối mặt với Van Der Sar với sứ mệnh kết liễu bầy Quỷ Đỏ trong trận chung kết Cúp C1 kéo dài hơn 2 tiếng đồng hồ, giấc mơ vô địch châu Âu lần thứ 2 của United sắp tan thành mây khói… nhưng rồi, mọi thứ trở nên kịch tính theo một kịch bản không tưởng.

Trận chung kết trong mơ của người Anh

Đó là giai đoạn cực thịnh của bóng đá xứ sương mù. Trong khi M.U vẫn luôn là một ông lớn của châu Âu, Liverpool lên đồng ở những giải đấu cup, thì Chelsea- quyền lực xanh cũng lầm lũi xuất hiện. Là đối thủ chính ở Premier League, vào tới trận cuối cùng của Champions League sau khi đánh bại Liverpool và Barca sau những trận cầu căng thẳng, kịch tính đến nghẹt thở, hai màu tương phản xanh đỏ lại đụng đầu nhau.

Những trận thư hùng sau cuối của Champions League năm đó đều rất ngang tài ngang sức, phủ sắc màu của đẳng cấp, bòn rút cảm xúc và thách thức tâm lý người xem. Trong 4 đội vào bán kết thì có đến 3 huấn luyện viên có tương lai bất định: Frank Rijkaard, Benitez, và “kẻ đóng thế” Avram Grant. Đưa Chelsea vào chung kết một cách thuyết phục, nhưng HLV người Israel chỉ có thể miễn cưỡng giữ ghế nếu giành cup, trong khi bên kia chiến tuyến, Sir Alex đang có một đội hình ở độ chín, đồng đều ở mọi tuyến, hướng đến mục tiêu cú đúp danh hiệu.

Trận đấu diễn ra nối tiếp sự căng thẳng, đau tim mà giải đấu đã có từ trước. Giữa hàng chục vạn khán giả, những đôi chân đắt giá đã lao vào một trận chiến sinh tử bằng năng lượng mạnh mẽ nhất, sự tập trung cao nhất, và những toan tính tỉ mỉ nhất. Ronaldo- cầu thủ xuất sắc nhất thế giới lúc bấy giờ như thường lệ lên tiếng với cú bật nhảy và lắc đầu hoàn hảo. Song niềm hân hoan của người M.U không thể kéo dài lâu, trận đấu ngay lập tức trở về với tính chất nghiêm trọng của nó, Lampard tận dụng một sai lầm chớp nhoáng của hàng thủ áo đỏ, mang về bàn san bằng cách biệt.

120 phút qua đi, tỷ số được giữ nguyên. Cơn mưa tầm tã trút xuống, phủ trắng sân Luzhniki, hai đội bước vào loạt đấu súng. Cơ hội là 50/50, nhưng chiếc thẻ đỏ ở phút 116 của chân sút chủ lực Didier Drogba như một điềm báo không lành cho đội bóng áo xanh.

Hai màu xúc cảm

Có ba cú sút người ta nhớ mãi trong đêm định mệnh ấy. Tất cả đều nín thở như thể theo dõi hồi kết của một tác phẩm điện ảnh kinh điển mà kịch bản mờ khuất sau màn mưa. Đầu tiên là Ronaldo – CR7, người được các máy quay, máy ảnh chĩa vào nhiều nhất suốt trận. Anh lấy đà, sút nhứ như thường lệ, nhưng chàng trai trẻ đã không đủ tỉnh táo trong một cuộc chiến quá thăng hoa, và Cech đã là người chiến thắng. Ronaldo đã khóc, những giọt nước mắt quá sớm nhưng vì anh còn quá trẻ, những giọt nước mắt tưởng chừng đã thuộc về MU.

Nhưng dường như, đội bóng này tồn tại là để đem đến những phút giây kỳ diệu. Không có phép màu nào như trận chung kết năm 1999 với 2 bàn thắng trong 2 phút, nhưng lần này, có một thứ khác đứng về phía M.U: cơn mưa, hoặc ý trời. Đội trưởng John Terry trượt chân trên chấm 11 mét khi Van der Sar đã bay hoàn toàn ngược hướng, bóng cũng chỉ lệch vừa đủ để đập thẳng vào cột dọc, xát thêm muối vào trái tim các fan The Blues.

Tất cả trở về vạch xuất phát, nhưng sự thật, có gì đó đã nghiêng về đội bóng của Sir Alex. Anelka bước lên, sự bất ổn của chân sút này khiến người ta có quyền nghi ngờ. Tại sao Drogba không thể ở lại thêm 4 phút nữa để có mặt vào lúc này? Và tại sao John Terry là người duy nhất trượt ngã giữa mặt sân lầy lội? Sẽ không bao giờ những điều ấy thay đổi được, giống như cách mà Van der Sar tóm gọn ý đồ của Anelka, đẩy chiếc cup văng khỏi tầm với Avram Grant và các học trò.

Ronaldo đã khóc với tâm thế một kẻ tội đồ, hay đúng hơn là cay đắng cho chính anh- người coi thành công của bản thân là quan trọng nhất. Anh cũng đã vỡ òa với cú đẩy bóng lịch sử của Van der Sar, nhưng rồi không thể chạy được với đôi chân đã run và một trái tim đã đập quá khả năng của nó, chàng trai to cao vạm vỡ ấy gục xuống, nằm khóc thổn thức như một đứa trẻ.

Đó chắc chắn là một trong những trận chung kết giàu cảm xúc nhất mà người ta từng chứng kiến. Sự đối lập từ sắc màu đến phong cách, từ chiếc ghế huấn luyện viên đến chính sách đầu tư, sự va đập hoàn hảo giữa hai đỉnh cao của bóng đá, kết thúc trong rất nhiều những giọt nước mắt, những giọt mưa, sự ngẩn ngơ, và nỗi vui mừng vô hạn.

Avram Grant ra đi ngay sau đó theo cách thường thấy ở Chelsea. Ronaldo nhận QBV với một mùa giải bùng nổ, một mình đóng hai vai trong trận chung kết. Thế hệ tài năng tuyệt đỉnh ấy của M.U cũng dần thoái trào, khi người thì chấn thương, người thì không còn mặn mà với sân Old Trafford. Còn Chelsea, họ rơi vào một quá trình biến đổi không ngừng, phần nào đánh mất bản sắc trong tay hàng loạt các nhà cầm quân mới.

The Blues đã không thể tái ngộ Quỷ đỏ năm 2009 khi bị Ovrebo loại khỏi bán kết, còn chức vô địch năm 2012 thì mang dấu ấn của sự may mắn, sức mạnh bộc phát nhất thời, hơn là khẳng định sự kiêu hùng của một đế chế như 4 năm về trước. Có lẽ số phận đã định đoạt chỉ để hai đội gặp nhau trong đêm Moscow huyền ảo ấy, trình diễn một trận thư hùng đỉnh cao duy nhất, để lại những cảm xúc kéo dài bất tận trong lòng những người hâm mộ. Đó mãi là hồi ức ngọt ngào với những người United, và người Chelsea cũng không thể nào quên cú trượt chân của Terry năm ấy.


Mạnh Quang.

Bình luận

SHARE