Jose Mourinho liệu có được coi là truyền nhân của Sir Alex?

Jose Mourinho đã đến với United, cuối cùng điều đó đã xảy ra sau nhiều chờ đợi, đồn đoán và kỳ vọng. Người ta đã nói nhiều đến tác động của Alex Ferguson trong quyết định gia nhập Quỷ Đỏ của Jose. Vậy 2 con người này thực sự có những điểm tương đồng gì trong cá tính cũng như phong cách huẩn luyện?

Bậc thầy tâm lý chiến

Với trọng tài

Sir Alex Ferguson được biết đến là 1 HLV có cá tính mạnh mẽ. Khi còn cầm quân, “Máy sấy tóc” Scotland không ít lần chỉ trích gay gắt 1 loạt trọng tài. Hình ảnh HLV của Man United mặt đỏ gay, hùng hổ lao vào sấy giám sát trận đấu mỗi khi có quyết định gây tranh cãi đã trở thành thương hiệu của Sir Alex Ferguson. Ông già gân cũng có lẽ là HLV duy nhất ở NHA từng phàn nàn trọng tài béo, k đủ thể lực, k đủ năng lực và k đủ quyết đoán 1 cách công khai trước truyền thông. Những án phạt cấm chỉ đạo và phạt tiền của Sir Alex Ferguson thuộc loại nhiều bậc nhất trong lịch sử NHA. Và cũng không có gì bất ngờ khi đối thủ cạnh tranh kỷ lục với Sir Alex Ferguson khoản này là Mourinho.

Tài trợ

Tài trợ

Cựu trọng tài danh tiếng Graham Poll từng tiết lộ Sir Alex Ferguson và Mourinho là 2 HLV xuất hiện thường xuyên nhất trong phòng nghỉ của các trọng tài. Cả 2 đều sở hữu khả năng gây ảnh hưởng tâm lý đáng nể. Poll kể rằng trong lần cầm còi trận đầu tiên của Mourinho tại Premier League, Mourinho đã chủ động đến hỏi thăm Poll và Poll trả lời đùa rằng phòng trọng tài tại Stamford Bridge nên được trang trí lại. 5 tuần sau, Poll trở lại, phòng trọng tài có thêm 2 phòng tắm, những bộ dụng cụ cá nhân và 1 TV màn hình phẳng. Còn với Sir Alex Ferguson, Poll nhấn mạnh ma lực từ những màn phỏng vấn của Sir Alex Ferguson trước truyền thông về công tác trọng tài: “Bạn nghĩ nó không ảnh hưởng gì cả nhưng thật sự nó có thể”. Thật vậy, nếu nhìn xuyên suốt chiều dài sự nghiệp, Sir Alex Ferguson luôn rất biết cách tạo ra những áp lực vô hình lên các trọng tài bằng những phát ngôn lấp lửng mà đầy sức nặng. Phil Dowd từng vật lộn suốt 3 tháng hè để cải thiện cân nặng khi bị Sir Alex Ferguson tố quá chậm chạp. Howard Webb trở thành trung tâm tranh cãi, bị soi cực kỹ những lần ông bắt trận có Man United từ sau 1 lần Sir Alex Ferguson ca ngợi Webb là HLV xuất sắc nhất quốc gia hồi 2011. Mourinho cũng k kém cạnh Sir Alex Ferguson khoản hoạt ngôn, những phàn nàn liên tục của Mou đã buộc trọng tài Anthony Taylor phải xin lỗi công khai khi bỏ qua 1 quả penalti trong trận Chelsea gặp Southampton mùa trước.

Sir Alex Ferguson

Không dừng lại ở công tác trọng tài, Sir Alex Ferguson và Mourinho còn sẵn sàng tuyên chiến với Liên đoàn bóng đá khi cần. Không hẹn mà gặp, 2 con người này đều có những thời điểm khẳng định có 1 âm mưu chống lại đội bóng của họ. Sir Alex Ferguson từng gây sốc với phát ngôn chỉ trích FA cố tình gây bất lợi cho Man United ngay trước báo giới năm 2009. Ở Ý, Mourinho tuyên bố: “Tôi hạnh phúc tại Inter nhưng với nền bóng đá Ý thì không”. Đỉnh cao của màn tuyên chiến với những bất công mà Mourinho cho rằng FIGC cố tình gây ra làm khó dễ Inter là hình ảnh còng tay kinh điển sau trận hòa Sampdoria 0 – 0 với 2 cầu thủ Inter bị thẻ đỏ.

2 mùa giải trên United và Inter đều băng băng về đích. Đứng trước hoài nghi về bất công phải nhận, đội bóng càng trở nên tập trung và mạnh mẽ, những liệu pháp tâm lý Sir Alex Ferguson và Jose Mourinho tạo ra đã mang lại hiệu quả tối đa.

Với địch thủ

Sir Alex Ferguson và Mourinho sở hữu những cuộc khẩu chiến không hồi kết với các địch thủ Wenger và Benitez. Nếu như Sir Alex Ferguson từng ví Wenger như kẻ học việc và so sánh khả năng ngoại ngữ của Wenger với chú nhóc Bờ Biển Ngà 15 tuổi thì trong mắt Mourinho, Wenger là người đặc biệt trong lĩnh vực thất bại. Với Benitez, Sir Alex Ferguson xem HLV người Tây Ban Nha là kẻ kiêu ngạo và chỉ biết giận dữ với những phát ngôn kỳ quặc. Mourinho thậm chí khuyên vợ Benitez nên sắp xếp chế độ ăn kiêng cho chồng mình, không ngừng bày tỏ thất vọng với cách Benitez làm đội hình Inter ăn 3 của Mourinho đi xuống.

Sir Alex Ferguson nổi tiếng với pha nước rút kinh điển giành chức vô địch NHA 1995/1996 khi có thời điểm đã bị Newcastle bỏ xa tận 12 điểm. Màn tâm lý chiến bắt đầu khi Sir Alex nhận định các đội đá với United đều quyết liệt hơn khi đá với Newcastle. Keegan mắc bẫy, mất bình tĩnh ngay trên sóng truyền hình Sky Sports. Từ lúc đó, mọi ánh mắt chú ý đổ dồn về Newcastle, Newcastle đổ sụp trước áp lực và từ chính sự mất kiểm soát của Keegan, lần lượt đánh mất những điểm số quan trọng. United âm thầm tiến lên và đăng quang.

Sir Alex Ferguson còn thành công nhiều lần với 1 mánh khác: “Chờ đến giai đoạn hai của mùa giải – Tôi sẽ nói như vậy. Nó luôn hiệu quả. Nó đi vào tâm trí các cầu thủ của tôi và trở thành nỗi sợ hãi với đối thủ. Giai đoạn hai của mùa giải, United sẽ trỗi dậy, bùng cháy dữ dội như ngọn lửa địa ngục”. Các cầu thủ Man United không ngờ rằng thật ra Sir Alex Ferguson không chắc chắn về điều mình nói, nhưng chính ảo tưởng từ lời nói đó sẽ thôi thúc họ, và cuối cùng, họ sẽ biến lời nói k thực thành hiện thực cho ông mà hoàn toàn không hay biết. Họ nghĩ ông nhìn thấy tương lai nhưng đó chỉ là 1 ảo tưởng, 1 bẫy tâm lý hoàn hảo ông tạo ra ban đầu. Sau đó Sir Alex Ferguson thú nhận Ancelotti đã phát hiện ra chiêu trò buff phong độ của ông vào mùa đông 2009 và đáp trả khéo léo: “Alex nói đội của ông ấy mạnh hơn ở nửa sau mùa giải, nhưng tất cả chúng ta đều như vậy”.

Đến bây giờ vẫn không ai biết Mourinho đã tiến đến và thì thầm vào tai Pep Guardiola những gì khi Pep đang đưa ra chỉ dẫn chiến thuật cho Ibra. Chỉ biết tình huống đó cùng lời chia tay khi Ibra ra đi:“Cậu muốn đến Barca để giành C1 nhưng C1 mùa sau là của Inter, cứ chờ xem” đã khiến cả Pep và Ibra bất lực hoàn toàn trước Inter tại C1 2010, mặc cho Barca được thi đấu hơn người hơn 1 giờ đồng hồ. Mourinho cũng là HLV duy nhất có khả năng khiến Pep mất bình tĩnh đến mức văng tục trước báo giới.

Trận thảm bại 0-6 của Wenger trước Chelsea đến ngay sau khi ông nhận biệt danh chuyên gia thất bại từ Mourinho. Mùa giải vô địch 14/15 là mùa Mourinho sử dụng rất nhiều đòn đánh tâm lý. Mở đầu là việc làm rùm beng vụ Anthony Taylor, mà Mourinho cho rằng là scandal chống Chelsea, không những khiến Anthony Taylor phải công khai xin lỗi mà còn gián tiếp khiến các trọng tài bắt những trận còn lại của Chelsea trở nên áp lực, nhát tay. Tiếp theo đến Wenger sa lầy, không thể giữ được bình tĩnh khi lao vào đòi ăn thua đủ với Mourinho để rồi tiếp tục nhận 1 thất bại. Cuối cùng, Mourinho đánh bại luận điệu của các fan Arsenal khi cho rằng Chelsea quá nhàm chán: “Nhàm chán theo cách nhìn nhận của tôi là 10 năm không có danh hiệu. Nếu các bạn cổ vũ 1 CLB và bạn cứ đợi, đợi nữa, đợi mãi suốt bao nhiêu năm vẫn không có 1 danh hiệu quốc gia nào thì đó mới thực sự là nhàm chán”. Từ đó các CĐV Arsenal im bặt và quay sang chất vấn HLV của mình, trong khi Chelsea ung dung tiến bước, kết thúc mùa giải 1 cách không thể thuyết phục hơn với kỷ lục 38 trận ngự trị ngôi số 1 BXH Ngoại Hạng Anh.

Nhà quản lý đại tài

Ngôi sao số 1 trong phòng thay đồ

Năm 2010, khi nhà Glazers đề xuất tăng lương giữ chân Rooney, Sir Alex Ferguson đã yêu cầu nhà Glazers trước tiên hãy trả cho mình khoản tiền lớn hơn số đó. Đơn giản ông phải luôn là số 1. Ảnh hưởng của Sir Alex Ferguson trong nội bộ United là không bàn cãi. Sir Alex Ferguson thiết lập lại kỷ luật trong phòng thay đồ bừa bộn của United khi mới đến, dung hòa những cá tính mạnh mẽ nhất như EC, Stam, Keane.. cháy hết mình cho thành công của đội bóng, duy trì sự cân bằng hoàn hảo giữa kinh nghiệm – sức trẻ và luôn đảm bảo 2 yếu tố này bổ trợ lẫn nhau. 27 năm Sir Alex Ferguson nắm United là 27 năm United có 1 phòng thay đồ đậm chất United, hàng loạt thế hệ được ông cho ra lò, có những cầu thủ đã ra đi, suôn sẻ hoặc không (Van Gol, Beckham,…), số ở lại có người gắn bó qua hơn hai thập kỷ, nhưng tựu chung, khi nhớ về khoảng thời gian ở United, tất cả đều dành cho Sir Alex Ferguson những mỹ từ lớn nhất và biết ơn vô hạn những ảnh hưởng tích cực của ông đến sự nghiệp của họ.

Mourinho có những năm tương tự. Tại Porto, Inter và cả nền tảng thành công đầu tiên trong sự nghiệm đồ sộ của Mourinho, União de Leiria. Nuno Valente và Derlei là những chiến hữu kề cận Mourinho đến Porto sau chiến tích lịch sử của Leira vượt qua Benfica. Carvalho và Paulo Ferreira chuyển đến Chelsea bằng con đường tương tự. Những cá tính đặc biệt Ibra, Materazzi, Eto’o tuyên bố sẵn sàng sống chết vì Mourinho, Sneijder dành cả 1 bài phát biểu tri ân Mourinho tại lễ trao giải QBV 2010. Điểm chung của những Mourinho-team đích thực này là 1 nội bộ gắn kết, 1 tinh thần chiến đấu quả cảm, 1 đội bóng “tập trung và sẵn sàng cống hiến tất cả” như theo chính nhận xét từ Ferreira và Zanetti. “Ông ấy là 1 ngôi sao lớn. Ông ấy rất tuyệt vời” – 1 Ibra ngang tàng, ngạo nghễ không ngại ngần dành những lời có cánh hướng về HLV BĐN.

Jose-Mourinho-Sir-Alex-Ferguson-pa_2960028

Nhưng để Sir Alex Ferguson và Mourinho có thể tỏa sáng như 1 HLV đại tài với ảnh hưởng sâu rộng, luôn cần sự hậu thuẫn tuyệt đối từ BLĐ và các cầu thủ. Đó cũng là lý do Mourinho đạt đỉnh thành công ở Leiria (thứ hạng cao nhất lịch sử CLB), Porto, Inter (đỉnh Châu Âu), nhưng lại không thể lập lại điều đó Chelsea và Real, những môi trường phức tạp nơi có quyền lực đen được hậu thuẫn bởi các chủ tịch thích can thiệp chuyên môn.

Cả Sir Alex Ferguson và Mourinho đều cực kỳ bảo vệ đội bóng, có thể vì đội bóng mà sẵn sàng sử dụng ngôn từ và hình ảnh cá nhân trên các phương tiện truyền thông, công kích đối thủ, HLV đối thủ, trọng tài, BTC, thu hút sự chú ý, đồng thời nhận về áp lực vô cùng lớn lên chính bản thân. Mục đích cuối cùng là để loại bỏ mọi ảnh hưởng bên ngoài, giúp các cầu thủ tập trung chuyên môn, giúp đội bóng thắng lợi. Nửa sau mùa giải trước, Mourinho chống lại FA và các trọng tài với những án phạt của Costa, ca ngợi Fabregas trước những hoài nghi về phong độ của cầu thủ này. Đầu mùa này, sau khi bị Stoke loại khỏi Carling cup, cộng với chuỗi kết quả nghèo nàn trước đó và việc báo giới đặt dấu hỏi liệu có hay không việc cầu thủ Chelsea đang cố tình đá tệ để đẩy Mourinho đi, Mourinho vẫn ca ngợi tinh thần chiến đấu của đội nhà, khẳng định màn thể hiện của các cầu thủ Chelsea là đầy quyết tâm và các chỉ trích nhắm đến họ là ng.u ngốc. Chỉ đến sau thất bại trước Leicester trong trận cầu quyết định, Mourinho mới cay đắng thừa nhận không hiểu tại sao các cầu thủ không tuân thủ chiến thuật, và rằng ông cảm thấy công việc của ông đang bị phản bội. Vài ngày sau, ông rời Chelsea. 2 lần gắn bó, 8 chiếc cup trong 6 năm vẫn chưa đủ để Mourinho đổi lấy 1 chút niềm tin của BLĐ Chelsea, khi mọi chuyện không suôn sẻ, họ chọn cách loại bỏ ông thay vì tin tưởng đến cùng, chọn dung túng những “con chuột”(cách CĐV Chelsea gọi) trong phòng thay đồ, thay vì trao cho Mourinho thời gian cải tổ. Ở Real là câu chuyện tương tự.

Rõ ràng ở Chelsea và Real, Mourinho không được tạo điều kiện để có thể thẳng tay loại bỏ những cầu thủ ông cảm thấy không còn phù hợp hoặc có nguy cơ gây bất ổn đến đội bóng, giống cái cách Sir Alex Ferguson hy sinh 1 loạt công thần như Stam, Keane, Van Gol, Beckham để duy trì 1 đế chế hùng mạnh kéo dài 27 năm. Nhiều người cho rằng Mourinho không xứng đáng có quyền sinh sát vì ông chỉ nhắm đến kế hoạch ngắn hạn, rằng sau thành công nếu tiếp tục tin ông đội bóng sẽ xuống dốc. Suy nghĩ đó thật sai lầm khi nhớ đến những gì ông đã thực hiện tại Porto. Sau chiến tích lịch sử ăn 3 mùa 02-03, khi tất cả đang lâng lâng trong men say chiến thắng, Mourinho đã nghĩ đến những bước tiếp theo. Ông dặn dò các trợ lý xem đây như là sự khởi đầu cho những điều vĩ đại hơn sắp tới, “phải tập trung phân loại những cầu thủ không còn phù hợp, nếu không đội bóng sẽ bắt đầu 1 quá trình đi xuống, chứ không thể bước tiếp 1 chu kỳ đi lên” (Tự truyện Mourinho – Made in Portugal). Ông đuổi Serginho thừa cân khỏi sân tập, Maniche bị rút ra giữa chừng vì không tuân thủ chiến thuật, trụ cột Helder Postiga được tạo điều kiện ra đi theo mong muốn. Những biện pháp cứng rắn của Mourinho đã đưa Porto đến với chức vô địch C1 danh giá ngay mùa sau đó. Còn tại Inter, sau thất bại trước United năm 2009, bất kể đã đoạt Serie A, Mourinho vẫn quyết định thay gần 1 nửa đội hình chính, loại bỏ những cái tên lừng lẫy nhưng không phù hợp bao gồm Ibra, Adriano, Figo, Crespo, Vieira, Quaresma, Maxwell. Kết quả Inter trở thành Inter thần thánh với cú ăn ba độc nhất vô nhị trong lịch sử bóng đá Ý. Toàn bộ những điều tuyệt vời trên đã không thể xảy ra nếu chủ tịch Porto, Inter đi theo con đường của Chelsea, Real. May thay, họ đã chọn tin tưởng Mourinho 1 cách tuyệt đối, họ trao cho Mourinho tất cả và họ nhận lại gấp nhiều lần nhờ vào niềm tin ấy.

Khả năng truyền cảm hứng

Sir Alex Ferguson nổi tiếng với bài phát biểu chấn động giờ nghỉ giữa hiệp trận chung kết Cup C1 gặp Bayern Munich: “Hãy tin tôi, các anh đều không muốn cúi đầu đi qua chiếc Cup khi trận đấu kết thúc. Không thể cầm lấy nó và giương cao lên sẽ là nỗi đau lớn nhất mà các anh sẽ phải nếm trải trong sự nghiệp. Hãy cố gắng đừng để khi trận đấu kết thúc và các anh chỉ được nhìn chiếc Cup đó mà không thể chạm vào. Đừng để sau này phải hối tiếc rằng mình đã có cơ hội nhưng lại để nó trôi qua”. Đây chính là cảm hứng cho màn lội ngược dòng không tưởng 50 phút sau đó.

“Chúng ta sẽ mãi không quên ngày hôm nay, những cảm xúc và hình ảnh này sẽ theo chúng ta đến hết cuộc đời. Sống với ký ức buồn là một bi kịch, nghĩ về những kỷ niệm đẹp sẽ cho ta thêm sức mạnh. Đừng đánh mất mình, hãy chơi như một đội bóng, chơi như không còn ngày mai, và chiến thắng” là những lời tâm huyết Mourinho gửi gắm đến các cầu thủ Porto trước trận chung kết lịch sử 2004. Porto trận đấu đó đơn giản là không thể ngăn chặn.

Có 1 câu chuyện khác kể rằng khi nhận nhiệm vụ tại Leiria, Mourinho ra mắt các cầu thủ, sau màn chào hỏi, Mourinho đi thẳng vào vấn đề: “Nghe này, tôi chưa biết rõ các cậu nhưng tôi hiểu khả năng bản thân, sớm muộn tôi cũng sang đội bóng lớn hơn, tin tưởng ở tôi và khi tôi đi, vài người các cậu sẽ theo tôi. Tôi chưa thể nói ngay là ai vì còn tùy vào CLB khi ấy cần vị trí nào”. Ngay 1 năm sau, với thành tích đưa Leiria nhược tiểu vượt qua Benfica hùng mạnh, Mourinho ngay lập tức được Porto liên hệ. Mourinho giữ lời hứa và Nuno Valente cùng Derlei là những người được chọn.

Dễ nhận thấy tinh thần chiến đấu trong các đội bóng của Mourinho và Sir Alex Ferguson luôn cực cao. Với Sir Alex Ferguson, tất cả đã quá nhiều và quá rõ ràng nhưng ít ai biết, Mou – team cũng sở hữu những khoảnh khắc bùng nổ đến nghẹt thở vào những thời điểm cuối cùng. Đó là khi Costinha cân bằng tỷ số vào phút 90 trên sân Old Trafford, đưa Porto vượt qua 1 United hùng mạnh. Hay là sự vỡ òa cảm xúc khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên tại Nou Camp, 10 chiến binh Inter quả cảm đã dốc đến những giới hạn cuối cùng để trụ vững trước 1 Barca cường địch. Mourinho đến Porto và Inter, đưa 1 Porto rệu rã, trắng tay và 1 Inter bạc nhược mỗi khi bước ra Châu Âu thành những ngọn đuốc rực cháy, kiên cường chiến đấu đến giây phút cuối cùng.

Một thủ thuật khác nâng cao tinh thần chiến đấu được Sir Alex Ferguson và Mourinho ưa dùng là khích tướng cầu thủ. Sir Alex Ferguson từng nhiều lần đánh cược với Ronaldo về số bàn thắng ghi trong mùa, ông mạnh miệng tiết lộ điều đó trước báo giới và tỏ thái độ quả quyết CR7 sẽ phải chung độ. Kết quả lần nào phần thua cũng thuộc về HLV Scotland, tuy nhiên ông chẳng có lý do gì để phiền lòng khi khả năng ghi bàn của CR7 ngày một đáng sợ, lần lượt 17 bàn và 31 bàn tại mùa giải 06-07 và 07-08, tương ứng kèo 15 bàn và 30 bàn ông đặt ra, tuyệt hơn cả là United hưởng lợi từ điều này. Mourinho từng mỉa mai: “Tôi không biết tuổi thật của Eto’o là 32 hay 35 nữa”. Liều doping tinh thần từ Mourinho ngay lập tức nhận phản hồi từ Eto’o. Tiền đạo Cameroon đáp trả bằng màn trình diễn chói sáng trong derby London với Tottenham, ra cột cờ, ăn mừng kiểu chống gậy đầy thách thức. Mourinho chẳng bận tâm, ngược lại ông hoàn toàn có thể xoa tay đầy thỏa mãn cho trận thắng quan trọng.

Khả năng chuyển nhượng

Sir Alex Ferguson sở hữu những bản hợp đồng chất lượng với hiệu quả cực cao. Sự tinh tường của chiến lược gia người Scotland thể hiện ở những cái tên thay đổi vận mệnh United được ông mang về. King EC, Irwin, Bruce, Pallister, Hughes (đặt nền tảng thống trị Premier League), Schmeichel, Stam, Roy Keane, cặp bài trùng Cole – Yorke, Sheringham (chiến dịch C1 thứ nhất), Van der Sar, cặp đôi hoàn hảo Vidic-Ferdinand, Evra, bộ 3 Rooney – CR7 – Tevez (chiến dịch C1 thứ hai), bộ đôi Hà Lan bay Van Gol + RVP (2 vua phá lưới NHA). Thương vụ mua CR7 giá 12tr bảng và thu về từ anh 1 cúp C1 + 80tr bảng từ Real có thể liệt vào top những phi vụ chuyển nhượng thành công nhất thế giới.

Thành tích của Mourinho dữ dội k kém. Chưa ai quên mùa hè khủng khiếp 2009 khi Mourinho thực hiện tổng cộng 50 phi vụ mua, bán, cho mượn lớn nhỏ. Cuộc đại cách mạng cuốn phăng hàng loạt siêu sao Ibra, Adriano, Figo, Crespo, Vieira, Maxwell chỉ để đổi lấy sự hoài nghi từ những Diego Milito, Thiago Motta (Genoa), Pandev (Lazio) và những người thừa tại CLB cũ của họ (Eto’o, Sneijder, Lucio). Thế nhưng, kết cục của câu chuyện điên rồ này cũng chẳng ít điên rồ hơn là bao. Inter thăng hoa từ những mắt xích tưởng như tầm thường ấy, trở thành CLB Ý duy nhất hoàn thành cú ăn ba vĩ đại.

C_71_article_1458105_image_list_image_list_item_0_image

Tại Porto, Mourinho để lại dấu ấn đậm nét. 11/18 cái tên góp mặt trong đội hình Porto tại trận chung kết C1 2004 lịch sử là những bản hợp đồng do Mourinho mang về. Những Paulo Ferreira, Jorge Costa, Nuno Valente, Pedro Mendes, Carlos Alberto, Derlei chiếm hơn 1 nửa suất chính thức trong mùa giải vinh quang ấy. Cần phải nói Mourinho đã khắc phục cực tốt khó khăn khi tiền đạo trụ cột Helder Postiga quyết định ra đi.

Mourinho cũng tận dụng rất tốt nguồn tài chính dồi dào của Chelsea và Real. Ashley Cole, Essien, Ballack, Drogba (nhiệm kỳ 1 Chelsea), Courtois, Matic, Willian, Fabregas, Costa (nhiệm kỳ 2 Chelsea), Oezil, ADM, Varane, Modric, Khedira (Real), tất cả đều đưa Chelsea/Real lên 1 tầm cao mới, thậm chí giữ vai trò tối quan trọng trong những thành công của 2 CLB này kể cả sau khi Mourinho rời đi.

Độ sõi của Mourinho còn thể hiện ở những thương vụ siêu lợi nhuận. Ông kiếm về cho Chelsea 50 triệu bảng từ David Luiz, Mata 37 tr bảng, mua Oezil với giá rẻ bèo 15tr euro (sau này giá 40tr bảng), Di Maria 25tr euro (sau này giá 60tr bảng), Varane 10 tr euro, đạo diễn cú lừa thế kỷ Ibra = Eto’o + 50 tr euro. Không phủ nhận Mourinho là 1 trong những HLV dùng nhiều tiền nhất lịch sử bóng đá thế giới, nhưng Mourinho là người biết dùng tiền và dùng tiền cực kỳ hiệu quả. Không phải ngẫu nhiên suốt 15 năm triều đại Chelski, chỉ duy nhất Mourinhocó khả năng giúp CLB có lãi trong 1 mùa giải (14-15).

Có thể thấy Mourinho đa số hướng đến phân khúc chuyển nhượng < 27 tuổi. Đây cũng là chủ trương Sir Alex Ferguson đặt ra để duy trì tính ổn định lâu dài cho United. Chỉ duy ở Inter có sự khác biệt. Tuy nhiên, làm 1 phép so sánh đơn giản. Sự lọc lõi trên thương trường của Mourinho khiến thực chi trong 2 mùa tại Inter là 1 con số khiêm tốn bất ngờ: 38tr euro. Xấp xỉ 1 tỷ bảng, 12 năm, 12 đời HLV và 2 thế hệ Galacticos để Real đánh đổi lấy 1 chức vô địch C1 2014. Tổng cộng hơn 1 tỷ bảng khác được những ông chủ dầu mỏ đổ vào Man Xanh và PSG, kết quả vị trí tốt nhất của City là bán kết trong khi PSG thậm chí chưa biết mùa vị bán kết ra sao. Vậy mà Inter không những giành C1 mà còn ăn 3. Sir Alex Ferguson và Mourinho cùng chia sẻ 1 quan điểm nhất quán: không bao giờ để cầu thủ của mình làm mạnh kình địch. Sir Alex Ferguson ngăn cản bằng được Heinze chuyển sang Liverpool, trong khi Mourinho kiên quyết phản đối tới cùng quyết định để Cech đến Arsenal của Abramovic. Trường hợp hạn hữu Silverstre (United –> Arsenal: qua sườn dốc), Mata (Chelsea –> United: Bán giá cao + Không thật sử tỏa sáng ở United), Gallas (Chelsea –> Arsenal: qua sườn dốc) đều không ảnh hưởng gì đến Man United – Chelsea. Không dừng lại ở đó, Sir Alex Ferguson và Mourinho còn sẵn sàng nẫng tay trên cầu thủ đối thủ cạnh tranh trực tiếp. Với Sir Alex Ferguson là 2 thương vụ tốn nhiều giấy mực với 2 đội trưởng Rio Ferdinand (Leed) và Robin Van Persie (Arsenal), Mourinho thậm chí cuỗm Mikel từ chính Sir Alex Ferguson và đi đêm để có Ashley Cole giá rẻ mạt từ Arsenal, cướp thành công 1 Willian đã đi kiểm tra y tế tại Tottenham.

Đương nhiên con người không hoàn hảo. 2 con người này giống nhau cả trong sự không hoàn hảo của họ. Mourinho gây ra sự đáng tiếc trong trường hợp Quaresma, De Bruyne, Falcao. Nhưng đừng quên Sir Alex Ferguson cũng có những sai lầm với Veron, Tevez, Berbatov. Tuy nhiên, đó chỉ là vết gợn nhỏ trong bức tranh vinh quang chói lọi mà 2 con người này đem lại cho CLB nhờ tài năng chuyển nhượng kỳ tài của họ.

Đào tạo trẻ

Lật lại lịch sử có vài điều ít ai để ý là những năm đầu của Sir Alex Ferguson tại United, ông sử dụng cực ít cầu thủ từ lò đào tạo trẻ. Phải đến tận mùa 91-92, tức là 5 năm sau khi Sir Alex Ferguson cầm quyền thì mới có Giggs là cầu thủ tuổi teen đưa lên từ lò đá >30 trận/mùa, sau khi Giggs thể hiện được khả năng thì phải tận đến mùa 94 95, 3 năm sau, Sir Alex Ferguson mới tự tin đôn nửa đội hình toàn hàng trẻ Carrington mà sau này vẫn được biết đến là Class 92′. Tức là để tạo ra thế hệ vàng gà nhà Sir Alex Ferguson mất 8 năm để chính thức trình làng, trong đó hết 6 năm chỉ có Giggs là được dùng nhiều. Có thể thấy phải đến khi vô địch NHA mang dấu ấn của những hợp đồng mang về đại diện là Cantona thì Sir Alex Ferguson mới bắt đầu xây dựng tuyến trẻ, tức là Sir Alex Ferguson cũng phải có thành công tại United làm căn cơ rồi mới hướng đến các vấn đề lâu dài chứ đầu tiên ông không hẳn là mát tay với tuyến trẻ. Nói tóm gọn những năm đầu ở United, Sir Alex Ferguson dùng cầu thủ từ lò hạn chế hệt như Mourinho vậy.

Mourinho ít dùng tài năng tự đào tạo nhưng có 1 sự thực là những tài năng của các lò Porto, Inter, Chelsea, Real vào thời gian cầm quyền Mourinho bỏ qua thì đã 10 năm nay chưa có ai chứng minh được tài năng và nổi thành ngôi sao để chứng minh Mourinho sai cả. Chelsea nổi nhất là Ryan Bertrand chỉ mới đủ tốt để đá cho Southampton, Real có Jese nổi được 1 thời gian và giờ đang chìm dần. Cầu thủ có tài ắt được trọng dụng. Mourinho từng mở toang cánh cửa với Balotelli + Davide Santon ở Inter, Morata ở Real, đón Matic lưu lạc về tỏa sáng ở Chelsea. Vậy nên, Mourinho không phải không có khả năng dùng hàng tự đào tạo mà luôn giữ tiêu chuẩn cao, nhờ đó chất lượng đội hình chính luôn đảm bảo, Rashford, Mensah đủ tài tất sẽ được dùng.

Một dẫn chứng khác cho quan điểm của Mourinho về cầu thủ trẻ là những cầu thủ được Mourinho mang về bao gồm Essien (23) Courtois (22) Zouma (20) ADM (22) Oezil (20) Varane (18) đều trở thành trụ cột ở độ tuổi rất trẻ. Rõ ràng Mourinho không ngại sử dụng cầu thủ trẻ, vấn đề là cầu thủ ấy phải có tài năng thực sự.

Có 1 sự thật thú vị khi chính Mourinho là người đang nắm giữ kỷ lục vô địch với đội hình trẻ nhất (độ tuổi trung bình team là 25 tuổi 312 ngày) trong lịch sử NHA (Chelsea mùa 2004-2005).

Thiên tài chiến thuật

Thành tích

Sir Alex Ferguson và Mourinho đều là HLV thành công bậc nhất cấp độ CLB. Con số danh hiệu của cả 2 lần lượt đang là 49 – 22. Cả 2 đều đã 2 lần giành C1, trong đó có 1 lần ăn 3.

Tại giải quốc nội, Sir Alex Ferguson có chuỗi 21 năm liên tiếp đưa đội bóng cán đích trong top 3 (3 lần về 3). Mourinho đã có 14 năm như vậy (1 lần về 3). Tại Anh, Sir Alex Ferguson giành 13 cúp NHA, Mourinho có 3 cúp trong 6 năm dẫn dắt Chelsea.

Free usage Composite picture . FA Cup preview. photography Russell Cheyne. Managers Sir Alex Ferguson (Manchester Utd) and Jose Mourinho (Chelsea) and FA Cup

Thành công của Sir Alex Ferguson tại United dựa trên nền tảng pháo đài Old Trafford được ông xây dựng kiên cố. Mourinho biết cách tái hiện điều này hơn ai hết dựa trên kỷ lục 150 trận bất bại trên sân nhà kéo dài qua 4 đội bóng, xuyên suốt 9 năm.

Đây quả thật là hai chuyên gia chiến thắng thật sự.

Phong cách chơi

Mourinho là người thực dụng, không nghi ngờ gì về điều đó. Hiệu quả luôn được xem trọng nhất. 1 Mourinho – kỷ lục gia được tạo nên từ đó, với tỷ lệ thắng cao nhất NHA, tỷ lục 29 trận thắng trong 1 mùa giải, phòng ngự tốt kỷ lục, chỉ thủng 15 bàn/38 trận và 3 lần nắm kỷ lục điểm số cao nhất trong 1 mùa giải tại BĐN, Anh và TBN. Mourinho có phân tích rất đơn giản: “Bóng đá là đưa bóng vào lưới đối thủ và ngăn chặn đối thủ”. Trực diện và đơn giản.

Chính Mourinho đã khiến Sir Alex Ferguson thay đổi quan điểm về chiến lược của United. “Tấn công đem lại chiến thắng, phòng ngự đem lại chức vô địch” – Sir Alex Ferguson nhận ra. Kết quả là United giai đoạn 07-09 hình thành, thống trị NHA và lên đỉnh Châu Âu bằng lối đá được đánh giá mang đậm chất Catenaccio của người Ý. Hẳn chưa ai quên cách United khiến Barca siêu tấn công phải ôm hận tại bán kết C1 07-08 bằng 1 hàng phòng ngự không thể xuyên phá.

Tuy nhiên, đó là thứ bóng đá tốc độ với nhiều diễn biến, mang lại cho người xem sự hồi hộp, kịch tính trong phòng ngự, trước khi phấn khích và bùng nổ với những tình huống phản công thần tốc, ít chạm. Những pha lên bóng trực diện, quyết liệt, quyết đoán, nhanh như cắt của bộ ba Tevez – Rooney – CR7 chắc hẳn vẫn để lại dấu ấn sâu sắc trong tâm trí nhiều CĐV Man United. Nhanh, ít chuyền, không cần quá nhiều cầu thủ tham gia, nhưng luôn hướng về phía trước cũng là cách Mou-team tấn công. Đỉnh cao là trận Inter thắng Barca 3-1 với vỏn vẹn 27% thời gian kiểm soát bóng.

Đây còn là thứ bóng đá chiến thắng trong những trận cầu lớn. Mourinho-team từng vùi dập cả Liverpool, Arsenal, Barca, Bayern, Milan, Roma 4 bàn trong 1 trận đấu, kể cả Man United cũng trải qua thảm bại 0 – 3.

Ở góc độ bàn thắng, Mourinho đạt thành tích 75 bàn cùng Inter, chỉ kém duy nhất Juve 13 14 và là thành tích tốt thứ 2 trong 10 năm qua tại Serie A. Mùa còn lại Mourinho có 72 bàn.Ở Real là kỷ lục 121 bàn của giải đấu và 3 mùa liên tiếp ghi trên 100 bàn.

Điểm yếu của Mourinho trong khoản này là Mourinho không thật sự xoay vòng nhiều, có thể dẫn đến quá tải khi chinh chiến nhiều đấu trường. Cách khắc phục của Mourinho là thường ở những trận cần phân phối sức, sau khi dẫn bàn Mourinho sẽ chủ trương giảm nhịp độ trận đấu hoặc nhường quyền kiểm soát cho đối thủ. Lúc này lối chơi Mourinho-team có phần co cụm và bị động, việc tìm kiếm thêm bàn thắng cũng khá khó khăn. Có lẽ Mourinho nên tham khảo Sir Alex Ferguson – 1 bậc thầy về nghệ thuật xoay vòng để khắc phục yếu điểm này.

Ý tưởng đột phá

Sir Alex Ferguson từng đả bại Arsenal hai bàn không gỡ bằng 1 đội hình có 7 hậu vệ. Mùa 12 – 13, trước Real, Sir Alex Ferguson gây sốc khi loại Rooney, sử dụng Welbeck, đồng thời bố trí Giggs đá tiền vệ trung tâm. Welbeck thể hiện khả năng đóng góp cho lối chơi chung cực tốt, gây áp lực lên Real cả trong khâu phòng ngự và tấn công, trong khi Giggs bằng nhãn quan tuyệt vời đã làm khổ hàng phòng ngự Real bằng những đường chuyền vượt tuyến chuẩn xác cao.

Lợi dụng tình hình khói bụi núi lửa Iceland khiến Barcelona hao tổn thể lực do phải di chuyển quãng đường lên đến 1000 km bằng xe bus, Mourinho đã linh hoạt ra quyết định táo bạo khi bố trí đội hình ra sân có sự góp mặt của 4 cầu thủ có thiên hướng tấn công (Pandev-Milito-Eto’o-Sneijder), kết quả Inter đè bẹp Barca 3-1. Mourinho còn tiên phong trong việc cắt cử 1 cầu thủ theo kèm Messi như hình với bóng, chỉ làm 1 nhiệm vụ duy nhất là cắt đứt liên lạc giữa Messi và phần còn lại – điều được Sir Alex Ferguson đánh giá cực cao và là mấu chốt đánh bại Pep-Barca. Tại Inter là Cambiasso, ở Real là Pepe lần lượt đảm nhận vai trò này.

Sir Alex Ferguson là người đầu tiên thực hiện xoay vòng thủ môn ở cả những giải đấu quan trọng nhất như Premier League và Cup C1. Một De Gea toàn diện hôm nay được trui rèn từ quyết định kỳ lạ ngày ấy. Còn Mourinho là người bắt đầu cho xu thế đôn hậu vệ lên đá tiền vệ phòng ngự, các hậu vệ thích ứng cực nhanh và thậm chí tỏa sáng rực rỡ trong vai trò mới. Ở Inter là Zanetti, Real là Pepe. Những ý tưởng này dần phổ biến ở các đội bóng lớn sau đó, kể cả Sir Alex Ferguson và Mourinho cũng học tập lẫn nhau (Sir Alex Ferguson: đôn Jones và cả Rafael đá tiền vệ phòng ngự, Mourinho: xoay vòng Adan, Lopez-Casillas)

Cả 2 đều rất thích sử dụng cầu thủ theo hướng đa năng. Ở Man United có trường hợp của Oshea, Rooney, Jones từng thi đấu rất nhiều vị trí khác nhau. Mourinho sử dụng Essien và Zouma ở cả hàng hậu vệ và tiền vệ, từ cánh đến trung tâm.

Những mưu mẹo có 1 không hai

Chương XVIII Tự truyện của Sir Alex Ferguson tiết lộ những bí mật đầy bất ngờ trong những năm theo nghiệp huấn luyện của ông.

Ông khôn ngoan đến mức chỉ đến khi ông mở lời người ta mới biết Fergie time thật ra là 1 sắp đặt hoàn hảo của ông: “Gõ vào đồng hồ là 1 bẫy tâm lý của tôi. Tôi còn chẳng chú ý quá nhiều đến thời gian, thật khó để xác định sẽ có bao nhiêu phút bù giờ trong 1 trận đấu. Bí quyết: mẹo này sẽ ảnh hưởng đến đối thủ, không phải chúng tôi. Khi nhìn thấy tôi gõ đồng hồ và khoa tay múa chân, đối thủ sẽ phát hoảng. Họ ngay lập tức sẽ nghĩ 10 phút nữa chuẩn bị được cộng thêm. Tất cả đều biết United là đội bóng chuyên ghi bàn vào những phút cuối. Nhìn tôi chỉ vào đồng hồ, đối thủ sẽ cảm thấy cần phải chơi phòng ngự trước sức ép vô cùng lớn chúng tôi tạo ra, trong khoảng thời gian cảm giác kéo dài đến vô tận.

Họ sẽ cảm thấy như bị vây hãm, họ biết United không bao giờ bỏ cuộc, họ hiểu chúng tôi là chuyên gia của những màn lội ngược dòng kịch tính” . Sir Alex Ferguson cũng không ngần ngại thừa nhận ông sẽ gây áp lực liên tục lên các trọng tài và hối thúc các cầu thủ để đẩy nhịp độ Fergie time lên đến cao trào.

1412863647.6857-sirs1

Mourinho cũng không vừa với độc chiêu rải cát Stamford Bridge để phá lối chơi của Barcelona tại C1 2006. Khi dẫn dắt Inter, Mourinho cố ý cho cả đội nhập cuộc hiệp 2 trễ để khiến cầu thủ đối phương cóng chân trong tuyết lạnh, sau đó Inter chiến thắng, Mourinho tự bỏ tiền túi ra nộp phạt. Qua Real Madrid, Mourinho dính dáng đến 1 loạt nghi án tẩy thẻ, mà rõ ràng nhất là tình huống Ramos bắt tay cảm ơn trọng tài sau khi nhận thẻ vàng thứ 2 tại Cup C1.

Cặp bài trùng này còn là bậc thầy tinh vi trong lĩnh vực lách luật. Năm 2011, đối phó với án phạt cấm 5 trận từ FA, Sir Alex Ferguson đã cho lắp đặt cả 1 đường dây điện thoại bàn trên khán đài Old Trafford để ông thoải mái ngồi chỉ đạo từ khán đài. Mourinho kín đáo hơn khi chỉ đạo trợ lý Rui Faria đội mũ len để che thiết bị liên lạc giấu bên trong, đồng thời HLV thủ môn Louro mang sấp tài liệu có những điều chỉnh từ Mourinho (thậm chí có tin đồn Mourinho trực tiếp lẻn vào bằng cách ngồi trong xe đẩy quần áo) vào phòng nghỉ giữa hiệp khi UEFA cấm ông chỉ đạo trận gặp Bayern tại C1 2005. Gần đây nhất khi Mourinho thụ lý án phạt FA đưa ra tại mùa giải 15 – 16, trợ lý của Mourinho bị camera chộp lại hình ảnh thiết bị liên lạc đằng sau bảng tài liệu.

Trong tự truyện của cựu HLV tuyển Anh Sven Goran Erikson, Sir Alex Ferguson từng ngăn ông không triệu tập Rooney cho World Cup 2006 bằng cách để bác sĩ Man United khai man tình trạng chấn thương, nhưng chuyên gia y tế của ĐT Anh đã phát hiện ra. Trường hợp tương tự xảy ra khi Diego Costa vẫn được các chuyên gia tuyển TBN đánh giá đủ khả năng thi đấu, trái ngược thông tin từ Chelsea.

Khả năng khai thác tiềm năng cầu thủ

Nhiều người biết khả năng kiến tạo của Oezil hay đến mức nào, anh là cảm hứng bất tận cho trào lưu chế ảnh troll lĩnh vực assist, nhưng ít ai hay Oezil từng chỉ là 1 cầu thủ tiềm năng đến từ 1 CLB tầm trung (Wender Bremen), tại Bundesliga không được đánh giá cao thời điểm 2010. Khó có thể tin 1 cầu thủ như vậy, ở vào độ tuổi rất trẻ, vừa chập chững bước vào 1 nền bóng đá hoàn toàn xa lạ lại có thể tỏa sáng mạnh mẽ trong màu áo hoàng gia vô vàn áp lực. Nhưng với Jose, không thể sẽ thành có thể. Nhìn thấy tiềm năng của Oezil, Mourinho đã từng bước biến tân binh người Đức thành cỗ máy kiến tạo số 1 thế giới, với lần lượt 24-29-29 kiến tạo trong 3 năm tại Real.

Mourinho còn đặt dấu ấn đáng kể trong sự nghiệp huy hoàng của Cristiano Ronaldo. Quyết định chuyển sang Real suýt chút nữa đã có thể thành thảm họa khi ngay mùa đầu trong màu áo trắng, CR7 đã bị Messi bỏ xa về thành tích ghi bàn trên tất cả mặt trận (chỉ 33 so với 47 bàn của Messi). Nhưng Mourinho đã đến và thay đổi CR7. Thay vì dành thời gian múa may quay cuồng, CR7 bắt đầu tập trung hơn đến khả năng chạy chỗ, chọn vị trí, tiết kiệm sức cho những tình huống thực sự cần thiết. Đặc biệt CR7 có chuyển biến lớn trong hoàn thiện kỹ năng dứt điểm. Mourinho đưa CR7 lần đầu tiên cán đích mùa giải với hơn 50 bàn trong tay và từ nền tảng ban đầu đó, CR7 tiếp tục duy trì thành tích đáng nể này thêm 6 mùa giải, cạnh tranh sòng phẳn với Messi. Mourinho cũng là người trực tiếp đưa CR7 trở lại vị thế vua phá lưới Cup C1 kể từ sau Sir Alex Ferguson 2008.

Mourinho còn rất giỏi trong việc phát hiện vị trí thích hợp nhất cho từng cầu thủ. Mourinho là người đầu tiên nghĩ ra ý tưởng để Ramos vào đá trung vệ thay vì hậu vệ phải, cố định Marcelo ở vị trí hậu vệ cánh, sử dụng Eto hoạt động rộng bên cánh, Oezil dạt cánh kiến tạo.

Danh sách những cái tên được Mourinho bồi dưỡng và nâng tầm trải dài từ União de Leiria (Nuno Valente, Derlei), Porto (Bosingwa, Ricardo Carvalho, Deco, Maniche, Postiga), Chelsea (Cech, Ashley Cole, Terry, Essien, Lampard, Robben, Drogba (nhiệm kỳ 1), Courtois, Zouma, Matic, Hazard, Willian (nhiệm kỳ 2)) đến Real (Marcelo, Ramos, Khedira, Oezil, ADM, Varane, Morata, CR7). Thậm chí đa số cầu thủ trong số này do đích thân Mourinho phát hiện bằng con mắt tinh tường, mang họ về CLB và đưa họ trở thành siêu sao đẳng cấp thế giới.

“Chúng tôi đều có tiểm năng, nhưng Jose là bậc thầy trong việc khơi dậy tiềm năng đó” – Drogba. “Tôi nghĩ mình chỉ là 1 cầu thủ tốt, nhưng ông ấy nói với tôi: “Nghe này, cậu có thể trở thành người giỏi nhất”. Tôi đã có cơ hội làm việc với rất nhiều HLV giỏi và tài năng nhưng Mourinho là người giỏi nhất. Đó là người phát huy tối đa tiềm năng cầu thủ. Ông ấy mang lại cho tôi sự tự tin vượt qua mọi đẳng cấp có thể vươn tới” – Lampard. Nhận xét của Drogba và Lampard làm gợi nhớ đến những gì Mourinho đã xây dựng tại Inter. Mọi cầu thủ trong đội hình 09 – 10 đã chơi năm đỉnh cao nhất của họ, với đẳng cấp và phong độ không thể tin được nếu so sánh với chính họ thời điểm trước khi Mourinho tới và sau khi Mourinho đi. Những tinh túy tuyệt vời nhất của đội hình đó đều chỉ thể hiện trong tay Mou. Điều này cũng lý giải vì sao Mourinho có thể cầm đội hình với những cái tên k quá nổi bật (Porto, Inter) nhưng vẫn có thể đả bại mọi đội bóng với chất lượng đội hình vượt trội hơn, tên tuổi hơn. Trường hợp của Mourinhotại Inter khiến ta không thể không liên tưởng đến Sir Alex Ferguson. Bên cạnh đưa 1 loạt siêu sao ra ánh sáng, đội hình Man United mùa giải 12/13 cũng là 1 đội hình kỳ lạ không kém. Sir Alex Ferguson đã biến những Evans, Anderson, Cleverley, Welbeck thành nhà vô địch EPL với những màn tỏa sáng thực sự và cũng chỉ có duy nhất ông có thể khiến họ đạt đến đẳng cấp này.

Tính kế thừa

Đế chế Đỏ Sir Alex Ferguson tạo ra duy trì suốt 27 năm, liệu Mourinho có khả năng?

Ở Chelsea: Mourinho có thể xem là người sáng lập ra đế chế xanh với chức vô địch EPL đầu tiên sau nửa thế kỷ, độ ổn định thể hiện ở 3 chiếc cúp EPL và 3 bán kết C1 trong 6 năm – 2 nhiệm kỳ. Bộ khung Mourinho tự xây dựng và để lại Cech-Ashley Cole-Terry-Essien-Lampard-Drogba là trụ cột trong chức vô địch C1 2012. Thậm chí nền tảng phòng ngự của Mourinho cũng ghi dấu ấn không nhỏ trong suốt hành trình của kỳ tích này. Courtois-Zouma- Matic-Willian đều có tiềm năng lớn và vẫn còn khả năng đóng góp trong nhiều năm tới.

jose-mourinho-1450370362

Real: Mourinho đến và phá vỡ lời nguyền tứ kết Cúp C1 kéo dài gần chục năm. Tiếp tục thể hiện độ ổn định bằng 3 bán kết C1 / 3 năm, phá vỡ ách thống trị của Pep-Barca hùng mạnh tại La Liga. Hàng của Mourinho bao gồm Macelo-Varane-Modric-Di Maria đóng góp trực tiếp vào Decima.

Mourinho là huyền thoại tại União de Leiria (ra đi khi CLB đạt vị trí cao nhất lịch sử ), Porto (ăn 3 mùa đầu, cú đúp quốc nội – C1 mùa 2).

Ở Inter phải thừa nhận Mou có phần chạy theo hiệu quả trước mắt dẫn đến cấu trúc già nua, gián tiếp khiến Inter gặp khó khăn sau này, hay nói trắng ra là ăn xổi rõ ràng. Tuy nhiên thành tích ăn 3 (Serie A – Coppa – C1) lại là thành tích vô tiền khoáng hậu trong lịch sử bóng đá Ý, ngay cả những đội bóng giàu truyền thống và thành tích, như Juve, Milan cũng k thể đạt được ngay cả khi họ sở hữu những thế hệ vàng ở các thời kì đỉnh cao, những đội hình làm cỏ cả Châu Âu như Milan của bộ 3 Hà Lan bay. Với tình hình bóng đá Ý hiện tại phải rất lâu, thậm chí không bao giờ có đội bóng có thể tái lập điều này. Thành tích này sẽ ghi dấu ấn mãi mãi, còn di sản nào chói lọi hơn những gì Mourinho mang lại? Đội hình Mourinho để lại sau khi rời Inter vẫn được Interisti xếp ngang hàng đội hình Grande Inter huyền thoại thế kỷ trước. Mourinho làm nên lịch sử vượt xa tiềm lực thực có của Inter. Nhìn lại cả sự nghiệp gần 3 thập kỷ, Sir Alex Ferguson chỉ nuối tiếc không thể làm tốt hơn ở Cup C1 và ông muốn đi xa hơn là con số 2 mới thấy chiếc cúp bạc danh giá cỡ nào. Thực tế những ai liên quan đến Inter đều dành cho Mourinho sự biết ơn, thiết tha mơ ước 1 ngày Mourinho trở lại, còn người họ trách là Benitez.

Mourinho rời Inter là để đi bước tiếp theo của sự nghiệp, lên 1 CLB đẳng cấp cao hơn với thử thách đáng chinh phục hơn (Decima). Còn giờ đây Mourinho đang ở CLB trong mơ của ông, ở đẳng cấp cao nhất, trong trường hợp đưa Man United lên đỉnh cao nhất (C1), Mourinho hoàn toàn có khả năng duy trì để xây dựng 1 đế chế lâu dài. Khả năng này đã được chứng minh ở Porto – Inter (sau mùa 1 thành công tiếp tục duy trì thành công ở mùa 2) và được chứng minh khi Mourinho xây dựng 1 đội hình có khả năng đóng góp rất lâu kể cả sau khi Mourinho đã ra đi tại Chelsea, Real.

Tình yêu dành cho United

Mourinho là người giàu cảm xúc. Ông từng nhiều lần không kìm được nước mắt. Mourinho rưng rưng trong vinh quang tột đỉnh tại đêm Bernabeu huyền ảo 2010, khóc òa khi rời xa Inter và ngấn lệ trước lời tri ân xúc động Sneijder dành riêng cho ông. Ông sụp đổ trên thảm cỏ Bernabeu khi Real thua penalty trước Bayern và quỳ rạp người đầy xúc động trước team Real trong buổi lễ đăng quang chức vô địch La Liga 2012. Hình ảnh không ngần ngại chạy 60m dọc sân Old Trafford không những để lại dấu ấn trong tâm trí người hâm mộ mà còn làm Sir Alex Ferguson hồi tưởng về pha ăn mừng của chính ông sau chức vô địch F.A Cup đầu tiên. Rất thật và tràn đầy đam mê. Những hành động bộc phát, những phát ngôn ngông cuồng, những pha ăn mừng đầy phấn khích thể hiện đầy đủ nét chấm phá trong tính cách con người Jose. Liệu có bao nhiêu HLV trên thế giới từng tự tay viết thư tri ân đến cầu thủ như cách Sir Alex Ferguson và Mourinho làm vì Cantona và Arbeloa?

Sir Alex Ferguson từng nói Mourinho “là người dám bộc lộ cho bạn thấy cảm xúc thực”, chính vì thế, Mourinho khó thể che giấu những gì ông dành cho United. Mourinho dùng những mỹ từ “Top club in the world”, “One of the biggest teams in the world”, “One of the best teams in Premier League” để mô tả Qủy đỏ thành Manchester. Trong phòng họp báo trước trận Chelsea – Liverpool, Mourinho không ngần ngại bày tỏ: “Chelsea là 1 CLB lớn, Liverpool là 1 CLB lớn, Man United là CLB siêu lớn”. Trả lời phỏng vấn khi Real loại United tại Cup C1, Mourinho nói đội bóng mạnh nhất đã thua. Nhận xét về không khí tại Old Trafford, Mourinho không giấu nổi cảm xúc đặc biệt của mình: “Old Trafford là nơi phi thường để chơi bóng, tôi đã đến đây rất nhiều lần trong nhiều dịp khác nhau và tôi luôn luôn yêu sân bóng này”. Thậm chí có lần tại Inter, khi được hỏi về khả năng gia nhập Man United trong tương lai, Mourinho không che giấu ý định của mình: “Tôi sẽ cân nhắc đến United, chỉ cần họ muốn tôi, chuyện còn lại là lẽ dĩ nhiên”.

34AECF0E00000578-3615078-Jose_Mourinho_was_appointed_Manchester_United_manager_last_week_-m-53_1464570146111

Sir Alex Ferguson từng tiết lộ Mourinho nằm trong danh sách kế vị của mình và dành hẳn 1 chương trong tự truyện để nói về Mourinho – vinh dự mà những ứng viên nặng ký khác như Ance, Pep không hề có.“Tôi nhìn vào Jose và tôi thấy hình ảnh của tôi phản chiếu trong rất nhiều điều cậu ấy thực hiện”. Sau 3 năm ròng rã với bao cách trở, điều phải đến cuối cùng đã đến, định mệnh đã sắp đặt để cuộc chuyển giao đích thực bắt đầu. Truyền nhân của Sir Alex Ferguson đã ở ngôi nhà của ông ấy…

MUSVN.

Tài trợ

Comments are closed.