Ole Gunnar Solskijaer: Nỗi ám ảnh giữa vinh quang và thất bại tại Nou Camp

98

Sân Nou Camp, 26/5/1999, phút 90+3, David Beckham đặt bóng ngay ngắn trước chấm phạt góc, ngắm nghía vài giây rồi treo trái bóng hướng vào góc gần. Teddy Sheringham bật cao đưa quả bóng cắt ngang khung thành. Ole Solskjaer như từ dưới đất chui lên, ra chân nhanh như điện xẹt phá tung nóc lưới Bayern mang về chiếc Cúp Champions League huyền thoại cho M.U. Như chính Solskjaer thừa nhận, đó là bàn thắng ý nghĩa nhất trong sự nghiệp của mình. Nhưng tiền đạo người Na Uy cũng như nhiều người đều hiểu rằng khoảnh khắc ấy thực sự có quá nhiều may mắn.

Cái chân may mắn

Solskjaer từng ghi tới 126 bàn thắng cho M.U trong suốt 11 năm chơi bóng nhưng không bàn nào mang lại nhiều cảm xúc cho các manucian như pha lập công ở Nou Camp năm ấy. Trong mắt họ, có thể nó còn quý hơn vàng. Với riêng Solskjaer, mọi thứ đơn giản hơn. “Điều quan trọng là bạn phải có mặt đúng thời điểm và đủ nhạy cảm để nhận ra đường bóng”, cựu cầu thủ M.U nói.

Hồi tưởng lại phút bù giờ huyền thoại năm 1999, Solskjaer lúc nào cũng rất hào hứng: “Đó là trận đấu có một không hai. Chưa bao giờ chúng tôi gặp nhiều khó khăn đến thế. Để một đội bóng như Bayern dẫn bàn là điều không ai muốn. Họ đã rất chắc chắn và cứng cỏi suốt 90 phút. Nhưng thời gian bù giờ lại là của chúng tôi. Tôi luôn tự hào khi nghĩ mình đã là một phần của lịch sử”.

“Solsa” (tên thân mật của Solskjaer) cũng thừa nhận bàn thắng ở phút bù giờ thứ 3 năm ấy “có rất nhiều yếu tố may mắn”. Pha đá nối nhanh, hiểm hóc đã làm cả hàng phòng ngự chắc chắn như một khối bê tông của Bayern suốt 90 phút trước đó trở thành trò hề. Solsa sau này thú nhận: Cú đánh đầu vốn đi chệch mục tiêu của Sheringham vô tình trở thành đường kiến tạo hoàn hảo.

Chính Solsa, trong vòng vây của các hậu vệ Bayern thậm chí còn không kịp quan sát trái bóng bất ngờ đó. Cú ra chân của anh gần như hoàn toàn là một phản xạ tự nhiên hơn là pha dứt điểm có ý đồ. “Tôi chỉ có thể nhớ lại rằng mình đã đá nối rất nhanh khi trái bóng cắt qua trước khung thành. Đôi lúc bạn không thể có đủ thời gian để suy tính cho một pha dứt điểm khi mọi thứ chỉ diễn ra trong tích tắc”.

Cẩm nang của Sir Alex

Ở Nou Camp năm nấy, trong những giờ phút M.U gặp khó khăn nhất, người ta vẫn thấy một sự điềm tĩnh đáng kinh ngạc của Sir Alex. Sau này, Solskjaer tiết lộ: Sir Alex đã ghi chép rất cẩn thận vào sổ tay những điều bộ đôi này cần chú ý và bắt họ phải đọc đi đọc lại đến thuộc lòng trước khi vào sân. Theo đó, Sheringham được chỉ đạo chơi như một cầu thủ làm tường, tạo ra khoảng trống cho đồng đội. “Ông ấy đã nhận ra khả năng phòng ngự bóng bổng không tốt của Bayern và chỉ đạo chúng tôi tăng cường những pha xuống biên, tạt cánh và tận dụng những pha bóng chết”.

Solskjaer được tung vào sân muộn hơn người đồng đội Sheringham 15 phút khi trận đấu đã trôi về giai đoạn tàn cuộc. M.U nỗ lực trong tuyệt vọng còn Bayern thì vẫn vô cùng lỳ lợm. Theo lời cựu tiền đạo của “Quỷ đỏ”, Sir Alex không dặn dò mình quá nhiều như với Sheringham. Ông cũng không bắt Solsa chơi như những gì ông đã viết trong sổ tay suốt 90 phút.

“Ông ấy nhìn vào mắt tôi và nói: Hãy chơi như một cầu thủ dự bị”. Solsa thú nhận rất ám ảnh vì câu nói đó của ông thầy. Chơi như một cầu thủ dự bị nghĩa là phải cướp lấy từng giờ, từng phút, tận dụng từng đường bóng đơn giản nhất để đổi lại khoảng thời gian đã mất đi ngoài đường biên trước đó. Và Solsa đã chơi như thế, để trở thành siêu dự bị xuất sắc nhất mọi thời đại.

Đối mặt với những tranh cãi

Solsa có lẽ là một trong số không nhiều những tiền đạo chỉ có thể chơi hay khi không xuất phát từ đầu. Ghế dự bị vốn là địa ngục với các cầu thủ lại trở thành nơi làm nên tên tuổi của Solsa. Những thống kê cho thấy, Solskjaer đã có tới 29 lần tỏa sáng, ghi bàn mỗi khi được tung vào sân thay người.

Thế nhưng, trong mắt những người hoài nghi, cựu tiền đạo người Na Uy đơn giản chỉ là kẻ gặp thời. Lý do: Vào sân muộn hơn, có nghĩa là Solskjaer khỏe hơn phần còn lại. Trong một trận đấu kéo dài 90 phút (thậm chí hơn), cầu thủ có thể phải chạy hàng chục km, ngang với những cuộc thi việt dã.

Thế nên, việc nhỉnh hơn một chút về thể lực sẽ tạo ra khác biệt vô cùng lớn lao. Nhiều người cho rằng nếu Solskjaer chơi bóng từ đầu, bị bào mòn thể lực trong những pha tranh chấp với hậu vệ đối phương thì cơ hội để tỏa sáng là không nhiều.

Cá nhân Solsa không phủ nhận điều này: “Vào sân từ ghế dự bị, đôi khi mang lại cho bạn những lợi thế nhất định. Bạn may mắn được tỉnh táo hơn những người đã quay cuồng suốt một tiếng đồng hồ hoặc hơn thế trước đó”.

Tuy nhiên, không phải bất kỳ tiền đạo nào vào sân từ ghế dự bị cũng có thể tỏa sáng như Solsa. Chỉ có một số ít được gọi là “siêu dự bị” và số còn lại chỉ là những kẻ dự bị, đóng thế tầm thường. Đúng như những gì Sir Alex từng nói về cậu học trò đặc biệt của mình: “Solsa có óc quan sát và phân tích tuyệt vời, trong đầu luôn có đủ loại biểu đồ và luôn biết rõ mình phải dứt điểm vào chỗ nào”.

Solskjaer thú nhận rằng mình đã trải qua một trong những trận cầu ám ảnh nhất ở Nou Camp năm đó. Cựu tiền đạo M.U nghe thấy những tiếng gầm của sư tử từ khắp các khán đài trong những phút cuối. Solskjaer cũng ám ảnh khi chứng kiến những cầu thủ Bayern gục ngã vì thất bại.

Trung vệ Samuel Kuffour bật khóc ngon lành như đứa trẻ. Carsten Jancker và Lothar Matthaeus quỵ ngã vì đau đớn. Trọng tài chính Pierluigi Collina thậm chí đã phải xốc các cầu thủ Bayern đứng dậy để tiếp tục trận đấu. Solskjaer mãi ám ảnh về sự mong manh giữa vinh quang và thất bại ấy.

Minh Phương.

Bình luận

SHARE