Paul Scholes: Khi Hoàng Tử trở thành Vua

“Trở thành người giàu nhất không phải là điều quan trọng nhất, tôi luôn tự nhắc đến những việc mình đã làm được những gì trước khi đi ngủ để cố gắng làm những việc tốt hơn sau khi thức giấc.”. Đây là một câu nói nổi tiếng của Steve Jobs trong bài phát biểu trên Fortune vào năm 1993. Ở đây, tôi xin mạn phép được mượn câu trích dẫn của một “huyền thoại công nghệ” để nói về một con người – một con người cũng biết phấn đấu, cũng biết vươn lên và luôn sống vì đam mê, chứ không bận tâm đến tiền bạc và danh vọng. Đó chính là Paul Aaron Scholes – “Hoàng Tử Tóc Vàng” của thành Manchester.

Bỏ lại sau lưng với đầy ấp những vinh quang, mối tình 20 năm giữa Scholes và Man United kết thúc trong nỗi buồn vô hạn của người hâm mộ “Quỷ Đỏ” thành Manchester. Hai lần anh tuyên bố ý định giải nghệ là cả hai lần người ta lại thấy Sir Alex Ferguson níu kéo một trong những người học trò đáng tự hào nhất trong sự nghiệp huấn luyện của ông. Giải nghệ rồi lại quay trở lại, vì tiền bạc hay là vì danh vọng? Không, với Paul Scholes thi đấu có lẽ chỉ là một niềm vui, anh có thể cháy hết mình cho niềm đam mê, cho khát khao, để rồi mỗi khi nghĩ lại anh vẫn luôn cảm nhận được từng nhịp đập về tình yêu trong con tim của mình.

Viên gạch trong Fergie’s Fledglings.

Khi nghe đến cụm từ “Fergie’s Fledglings” chắc hẳn nhiều người sẽ nghĩ ngay đến thế hệ tài năng của Sir Alex với chức vô địch FA Youth Cup 1992 cùng những Ryan Giggs, Beckham, Nicky Butt, Gary Neville… nhưng ít ai biết được rằng trong lứa cầu thủ vô địch FA Youth Cup năm đó không hề có cái tên Paul Scholes. Anh được một chuyên gia săn lùng tài năng của sân Old Trafford phát hiện và kí hợp đồng khi mới 14 tuổi, đến năm 17 tuổi thì trở thành học viên chính thức của học viện. Tuy không nằm trong đội hình vô địch cúp FA dành cho lứa trẻ năm 1992 song một năm sau đó, Scholes cũng được góp mặt trong trận chung kết giải này. Dù thất bại song cầu thủ nhỏ con này đã được BLĐ ký hợp đồng chuyên nghiệp ngay vào năm đó – nơi anh khởi đầu con đường của 1 huyền thoại.

Paul Scholes
Paul Scholes

Tuổi thơ của cậu bé tóc vàng Paul Scholes không êm đềm và tươi đẹp. Anh từng mắc bệnh hen suyễn, một căn bệnh mà khi thi đấu sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến sức khỏe. Tuy vậy, với tình yêu dành cho trái bóng tròn và sự động viên từ gia đình, bè bạn… Paul đã vượt qua nghịch cảnh bắt đầu bộc lộ mọi tố chất của một ngôi sao tương lai.

Như bao cầu thủ trẻ khác ở lứa thế hệ trẻ 1992, Paul Scholes được thử sức ở những sân chơi chuyên nghiệp từ khi còn rất trẻ, anh có trận đấu chính thức đầu tiên cho CLB trong một trận đấu tại League Cup, anh ghi cả hai bàn giúp Quỷ đỏ vượt qua Port Vale với tỉ số 2-1. Kể từ đây chàng tiền vệ có dáng người mảnh khảnh này chính thức đặt dấu ấn trong mắt người thầy khó tính Sir Alex Ferguson. Cùng với Ryan Giggs, Beckham, Nicky Butt và anh em nhà Neville. Sir Alex đã đặt những viên gạch đầu tiên trong cái gọi là “Fergie’s Fledglings” đi cùng những năm tháng thành công của CLB.

Từ “Ông Vua” của tuyến giữa….

“Scholes là tiền vệ trung tâm giỏi nhất của bóng đá thế giới trong 20 năm qua.” – Đó là lời nhận xét của người Xavi – một trong những bậc thầy về kỹ năng chuyền bóng đương đại khi được hỏi về Paul Scholes. Thật khó để bạn có thể phủ nhận những lời nhận xét trên nếu đã từng một lần nhìn xem Scholes thi đấu. Anh có thể không đi bóng giỏi như Zidane, sút phạt không hay hơn Mihajlović…nhưng ở Scholes, người ta thoáng thấy bóng hình một gã khổng lỗ trong bộ dạng một người tí hon, có thể không mạnh mẽ nhưng vẫn khiến đối thủ phải e ngại, Xét về các kỹ năng chuyền bóng lẫn nhãn quan chiến thuật hay ghi bàn, Scholes có lẽ là một trong những tiền vệ trung tâm toàn diện bậc nhất lịch sử bóng đá. Với Scholes, không gì là anh không làm được. Anh giữ bóng, điều bóng, chuyền ngắn, chuyền dài, sút xa, đánh đầu… tất cả đều hoàn hảo. Như người ta thường nói, một cơ thủ snooker luôn phải nghĩ tới 3 cú đánh tiếp theo của mình, Scholes thậm chí đã biết mình phải chuyền và di chuyển thế nào trước khi nhận được bóng. Trông Scholes giống như một nhà độc tài kiểm soát toàn bộ trận đấu bằng con mắt và cảm quan, đôi khi sẵn sàng dùng những chiêu thức đầy mưu mẹo để luôn đi trước đối phương. Có một câu nói vui rằng, “khi Scholes chuyền, bạn không cần phải đi đâu hết, bóng sẽ tự đến chân bạn, công việc của bạn chỉ là khống chế bóng và làm gì tiếp theo mà thôi”.

paul-scholes-manchester-united_8whjn8m9j9k31txpmompw2fav

Giggs đã từng nói rằng “Ở đâu có Scholesy ở đó có chiến thắng”. Một câu nói ngắn gọn, xúc tích nhưng chừng đó đã đủ để nói lên hết tài năng và tầm quan trọng của Paul Scholes.

Đến “Ông Vua” ở cuộc sống đời thường

Không có vẻ ngoài điển trai, xô bồ như David Beckham, không mang lối chơi lãng tử như Ryan Giggs, không sôi nổi như Gary Neville. Rõ ràng, so với những đồng đội cùng trang lứa, Scholes có một nét gì đó khá lặng lẽ, trầm tính, vẫn bình dị từ trên sân bóng cho đến đời sống bên ngoài, từ những ngày đầu anh xuất hiện cho đến lúc từ giã sự nghiệp..Anh luôn chỉ chăm chỉ tới sân tập hàng ngày và nhanh chóng ra về với vợ và các con sau khi hết giờ chứ không la cà các quán bar cùng đồng đội. Ngoài những cuộc chiến trên sân bóng, anh vẫn còn một “cuộc chiến” khác mà đối thủ chính là căn bệnh tự kỉ bẩm sinh của đứa con trai Aiden, và đồng đội của anh không ai khác đó chính là đứa con trai mà anh hằng yêu quý.

1383219-main_image

Trong hơn 20 năm qua, người ta đã được thấy rất nhiều ngôi sao ở Old Trafford từ Eric Cantona, Roy Keane, David Beckham, Ryan Giggs đến Ruud van Nistelrooy, Wayne Rooney, Cristiano Ronaldo, … thành danh nhưng riêng Scholes vẫn là một người vô cùng đặc biệt. “Cuộc sống của tôi chán phèo, tôi chỉ sợ các anh phí tiền mà thôi!”. Với Scholes, anh luôn làm mọi cách để tránh xa mọi sự tâng bốc mà người khác dành cho mình. không scandal, không lao vào những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng… cuộc sống của Scholes có thể bị coi như nhạt nhẽo nếu so với những cầu thủ khác sống tại Anh – nơi tràn ngập những tụ điểm ăn chơi. Tuy vậy, nhờ ít bị điều tiếng trong sự nghiệp bóng đá, lối sống lành mạnh, ý thức nghề nghiệp cộng với lòng trung thành đã giúp Scholes trở thành một huyền thoại cả trong lẫn ngoài sân bóng, một biểu tượng của sự miệt mài và chăm chỉ.

Lời Kết:

20 năm chinh chiến trong màu áo Đỏ cho đến khi giải nghệ, Scholes luôn lặng thầm cống hiến, giành vô số danh hiệu lớn nhỏ cùng “Quỷ Đỏ”. Song, dường như anh không may mắn với các danh hiệu cá nhân cao quý, dù chưa từng giành Quả bóng Vàng hay danh hiệu lớn nào trong màu áo “Tam Sư” nhưng cầu thủ có dáng người thấp bé này vẫn xứng đáng là tượng đài vĩ đại của Manchester United. Tình yêu mà anh dành cho Man United là quá lớn, không cần người đại diện chỉ để thi đấu cho một đội bóng duy nhất, sẵn sàng lý hợp đồng mới mà không hề đọc qua trong đó viết những gì. Có lẽ trong sâu thẩm tim mình. Old Trafford luôn là ngôi nhà duy nhất giữ anh ở lại, trong tim anh mãi mãi chỉ chảy 1 dòng máu của quỷ, anh là của Man United và chỉ của riêng Man United mà thôi!

LKT.

Tài trợ

Comments are closed.