Sinh bất phùng thời nhưng Best vẫn là nhất

280

Người ta vẫn cho rằng số 7 là chiếc áo thiêng liêng nhất tại sân Old Trafford, có một ý nghĩa lớn đến mức có thể trở thành sức nặng khiến các ngôi sao trẻ không dám nhận áo số 7. Nhưng George Best còn huyền thoại hóa mọi áo đấu ông mặc. Bị rao bán với giá “trên trời” 300 nghìn bảng, tuyên bố giải nghệ để tránh bị báo giới làm phiền ở tuổi 26, đáng lẽ ra, Best sẽ còn lừng danh và tột đỉnh vinh hoa hơn nữa nếu sinh muộn khoảng 10 năm.

George Best luôn là nhất trong lịch sử M.U

Chủ nhân của… 5 số áo huyền thoại

Khi siêu sao David Beckham đạt đến đỉnh cao phong độ dưới màu áo M.U, anh được xếp vào hàng ngũ “những số 7 huyền thoại tại Old Trafford”, sánh vai với Cantona, Bryan Robson và George Best. Nhưng thực ra, Best còn đạt mức “huyền thoại” hơn cả thế…Có phải George Best chính là siêu sao mở ra huyền thoại về chiếc áo số 7 tại sân Old Trafford? Không hề! Rất nhiều cây bút chuyên tung hô các siêu sao bóng đá trong kỷ nguyên hiện đại đã nhầm lẫn rất lớn khi bàn về chiếc áo số 7 của Best, lại càng sai lầm khi kết nối Best với những Cantona hoặc Beckham sau này.

Sự thật, Best chỉ mặc áo số 7 trong giai đoạn 1966-1968. Đấy là thời kỳ mà M.U phát áo cho cầu thủ theo vị trí trên sân, chứ không phát áo cố định cho từng cầu thủ như bây giờ. Khi chơi ở vị trí tiền vệ phải, Best khoác áo số 7. Còn khi là tiền vệ trái, Best khoác áo số 11.

Trong các mùa 1963/64 hoặc 1971/72, Best chủ yếu chơi ở cánh trái, giống như Ryan Giggs sau này. Cũng có rất nhiều lần Best chơi dịch vào phía trong và mặc áo số 8 (mùa 1970/71 là tiêu biểu nhất). Lại có lúc ông khoác áo số 10.

Cầu thủ số 8 giữ vai trò hữu nội trong đội hình ngày xưa, chơi ở vị trí phía trong so với cầu thủ chạy cánh phải, thấp hơn trung phong nhưng cao hơn cầu thủ đá cánh. Tương tự, cầu thủ số 10 là tả nội, vai trò và vị trí giống như hữu nội nhưng đứng ở phần sân bên kia.

Best thậm chí từng khoác áo số 9 và đá trung phong, trong những lúc Bobby Charlton chấn thương. Và chưa bao giờ Best ra sân trong chiếc áo số 9 mà lại không ghi bàn cho M.U!

Tóm lại, Best từng chơi ở mọi vị trí trong hàng công M.U, từ biên phải sang biên trái, từ tiền vệ lên tiền đạo. Ông chạy cánh hoặc chơi ở phía trong đều được. Từ vị trí số 7 đến vị trí số 11, Best đều thành công như nhau, trong những vai trò rất khác nhau về mặt chuyên môn.

Bi kịch vì tỏa sáng … quá sớm

Khi M.U thắng Benfica ở chung kết Cúp C1 1968, báo chí gọi đấy là chiến thắng huyền thoại vì rất nhiều lý do, đặc biệt là nó diễn ra đúng 10 năm sau tai họa hàng không 1958 (cướp đi hầu như toàn bộ mạng sống lực lượng M.U ở Munich).Người ta ca ngợi Bobby Charlton – ngôi sao đã thoát khỏi lưỡi hái tử thần ở Munich rồi trở thành nhà vô địch World Cup 1966. Người ta ca ngợi HLV Matt Busby về kỳ công tái thiết, vực dậy M.U. Người ta ca ngợi Denis Law… Nhưng trên thực tế, ngôi sao sáng nhất của M.U khi ấy chỉ có thể là George Best.

Ông góp công lớn nhất giúp M.U trở thành CLB Anh đầu tiên lên ngôi vô địch châu Âu. Ông làm cho huyền thoại Eusebio phải ngả mũ kính phục. Eusebio? Đấy là ngôi sao bóng đá vĩ đại nhất châu Âu kể từ sau thời kỳ của Alfredo di Stefano.

Sau Eusebio, và cho đến trước thời kỳ của Michel Platini, chỉ có 2 siêu sao khác vươn được lên đến hàng ngũ tượng đài của bóng đá châu  Âu – đó là Johan Cruyff và Franz Beckenbauer. Và cả Cruyff lẫn Beckenbauer đều chỉ vươn lên sau thời đỉnh cao của Best.

Nói tóm lại, số ngôi sao bóng đá sánh được với Best suốt hàng chục năm tính đến lúc ông tỏa sáng thật sự là không nhiều, hơn được ông thì chỉ có vài người. Đến đây, chúng ta hãy nhìn sang góc độ bi kịch, khi George Best tỏa sáng… quá sớm.Năm 1972, George Best tuyên bố giải nghệ, dù ông mới 26 tuổi. Ở thời điểm ấy, Ajax Amsterdam đã vô địch Cúp C1, nhưng chưa ai xem đấy là một huyền thoại. Cruyff khi ấy cũng chưa thật sự khẳng định chỗ đứng trong lịch sử. Quyền lực của Bayern Munich và Beckenbauer thì chỉ được xác định vài năm sau đó.Chẳng ai thấy sốc khi báo chí đưa tin ngôi sao George Best tuyên bố giải nghệ. M.U còn xem đấy là hành động vô kỷ luật, đưa Best vào danh sách cầu thủ cần bán với giá 300.000 bảng. Chẳng có CLB nào quan tâm đến mức giá bị cho là “trên trời” ấy.Vì những “kỳ tích” ấy, người ta gọi Best là “siêu sao bóng đá đầu tiên”. Tất nhiên, những cột mốc đầu tiên đều không bao giờ là chuẩn mực về sự phát triển. Vài năm sau khi Best qua khỏi đỉnh cao phong độ, thế giới mới choáng ngợp khi thấy Cruyff độc chiếm mặc áo số 14 dù ĐT Hà Lan phát số áo theo thứ tự ABC.

Cruyff có thương hiệu riêng, và có cả cái đặc quyền mặc áo khác với đồng đội ngay trên sân cỏ World Cup (áo ông chỉ có 2 sọc ở cánh tay để phân biệt với mẫu áo có 3 sọc vốn là dấu hiệu của Adidas – nhà tài trợ của Hà Lan tại World Cup 1974).

Beckenbauer được gắn mác “Hoàng đế”, và để cạnh tranh với “Hoàng đế” trên thương trường, Cruyff lại nghĩ ra cách thu “lệ phí phỏng vấn”, như một cách để phân biệt siêu sao với những ngôi sao bình thường.

Trên hết, khi một cựu VĐV bóng nước từng dự Olympic nhưng lại có đầu óc kinh doanh cực nhạy, Joao Havelange, chiếm được ghế chủ tịch FIFA, thì trò chơi bóng đá gần như lập tức trở thành một ngành kinh doanh có giá trị bạc tỷ. Cuộc đời Best sẽ như thế nào nếu ông sinh muộn khoảng chục năm?

Nhất là Best & Best là nhất

Ở tuổi 22, Best đã cùng M.U vô địch bóng đá Anh, đoạt Cúp C1, giật “QBV châu Âu”. Và, như đã nêu trên, ông bỗng tuyên bố giải nghệ ở tuổi 26 chỉ vì muốn thoát khỏi sự săn đón của báo chí (bây giờ, thậm chí đã là ngôi sao đi nữa, khối người vẫn sẵn sàng làm đủ mọi cách lố lăng chỉ để được xuất hiện trên mặt báo, và qua đó được nhiều người biết đến hơn).Best còn quá trẻ để kiểm soát thành công của mình. Khoan nói chuyện khai thác những thành công ấy để kiếm tiền, ngay cả chuyện làm sao để không bị sa ngã trong thành công đã là quá khó rồi. Thiên hạ gọi Best là siêu sao bóng đá chẳng qua vì ông thu hút quá nhiều người đẹp vào vòng tay mình, uống rượu quá nhiều, và cũng có quá nhiều điều kiện để tận hưởng rượu và gái đẹp.

Best chưa bao giờ biết mình có bao nhiêu tiền, chẳng có cố vấn kinh doanh, giám đốc hình ảnh hoặc công ty đại diện nào để vạch ra những chiến lược hốt bạc. Chẳng có điều gì liên quan đến “Chàng Beatle thứ 5” mà lại được thông báo đã có đăng ký độc quyền.

George Best tỏa sáng trên sân cỏ Anh và châu  Âu ngay trước cái thời kỳ mà sự tỏa sáng ấy có thể đem lại những khoản lợi kếch sù. Ông tỏa sáng trong cái thời kỳ mà phong trào hippy bùng phát, người ta chẳng cần lo toán quá nhiều cho tương lai, phóng túng và mặc kệ các chuẩn mực. Bi kịch cho một tài năng lớn, mang họ Best (nghĩa là Nhất)!

Con số về Best

470: số trận cho M.U
179: số bàn thắng cho M.U
5: số danh hiệu có được cùng M.U (gồm 2 chức VĐQG, 2 Charity Shield, 1 cúp C1)
2: số danh hiệu cá nhân lớn có được (Quả bóng Vàng năm 1968 và cầu thủ xuất sắc nhất nước Anh theo bầu chọn của các nhà báo thể thao mùa 1967/68)
Nguồn: Internet.

Bình luận

SHARE