Wayne Rooney: Lời hẹn ước nào trong mắt trong

48

Khi cú đá làm tắt lịm cả cầu vồng sau cơn mưa Old Trafford của Antonio Valencia cất lên như một vĩ thanh hoàn hảo với những CĐV Quỷ Đỏ, có một bóng người thất thần và lạc lõng dù chỉ cách đây vài tháng thôi anh còn là huyền thoại của nơi này. Giữa các khán đài bỏng rát, giữa thảm cỏ xanh mượt như nhung và hơn 7 vạn tiếng reo hò, giữa cơn sóng đỏ đang trào dâng bất tận, Wayne Rooney đứng đó, vẫn thầm lặng đợi chờ như hòn đá tảng neo giữ con tàu giữa biển khơi. Nhưng lần này Rooney mặc áo Xanh, và không ai chạy đến ăn mừng với anh nữa cả…

Một năm về trước, Robin van Persie khoác áo đội bóng Fenerbahce quay lại thăm Old Trafford. Thực chất CLB Thổ Nhĩ Kỳ ấy không đủ khả năng để làm nên một điều bất ngờ nho nhỏ trước Man Utd, người ta đã trông chờ và dễ dàng được chứng kiến một trận đại thắng. Giây phút xúc động nhất chính là màn “lại quả” cho Persie ghi bàn danh dự giữa những tiếng pháo tay rền vang khắp các khán đài.

Bốn năm về trước, là đứa con cưng bậc nhất của Sir Alex, Cristiano Ronaldo. Có cả một chiến dịch của những người hâm mộ United chào đón CR7 về nhà, từ lúc anh đặt chân xuống sân bay và bước qua cánh cửa Old Trafford. Trong một giây phút chưa từng có theo lời căn dặn từ Sir Alex, tên của Ronaldo được xướng lên sau cùng, to dài và vang vọng như lời yêu thương. Ronaldo đã xúc động đến nỗi không kìm được cảm xúc. Dĩ nhiên là anh không thể ăn mừng nổi sau khi ghi bàn đóng đinh trận đấu. Lần đầu tiên, người ta thấy Ronaldo chơi như kẻ mất hồn, chậm chạp và không còn khao khát nữa.

Bảy năm về trước, sự chào đón của Old Trafford với “người tình trăm năm” David Beckham còn cuồng nhiệt hơn. Hôm ấy, AC Milan đã để thua tới bốn bàn không gỡ, và Beckham được cổ vũ như một cầu thủ đang còn chơi cho Man United khi anh vào sân. Mỗi cú sút, mỗi đường tạt bóng hay của Becks đều nhận được những tiếng pháo tay, reo hò. Vẫn biết đám đông thường hào phóng hơn khi đội nhà đang chiến thắng, Becks dường như đã vài lần phải nén lại lòng mình cho đến khi trọng tài thổi còi chung cuộc. Đó là lúc, anh nhặt một chiếc khăn của United quàng lên cổ, và đi đến những góc khán đài quen thuộc đang gọi tên mình như ngày xưa.

Bốn mươi ba năm về trước, huyền thoại Denis Law khoác áo… Man City trở về tái đấu United. Lúc này, Quỷ đỏ chỉ còn là cái bóng của những nhà vô địch châu Âu năm nào. George Best, Bobby Charlton, hai người đồng đội của Law trong bức tượng đồng dựng trước cửa sân Old Trafford đã mờ xa. Và chỉ bằng một cú đánh gót thôi, Law bất chợt ghi bàn, bàn thắng đẩy Man United xuống chơi ở giải hạng Hai. Old Trafford như một đám ma, còn Law, với chiếc áo số 10 của đối thủ trên lưng, lặng lẽ bước ra sân, không chào hỏi, không thay người, với cái đầu cúi thấp không dám ngước nhìn lên khán đài. Ông như tự lấy dao đâm vào trái tim mình trong giây phút ấy.

Sự trở về ám ảnh

Ngày hôm qua, Rooney trở về khiến nỗi đau của những huyền thoại cũ cứ dài thêm, và những khúc bi ca đã làm nên trang huyền sử Old Trafford lại có thêm một chương đầy cảm xúc. Trong không khí tưng bừng mở hội ở Nhà hát, người người nhớ đến cái thời tung hoành ngang dọc thuở vẫn còn Sir Alex Ferguson, chỉ có một người lặng lẽ ngoài lề cuộc chơi, dù tấm thịnh tình của thầy trò Mourinho và các CĐV chưa bao giờ khiến kí ức về anh nguội lạnh.

Bức ảnh đắt đến từng centimet xứng đáng đoạt giải Pulitzer trong bóng đá đã chụp lại màn ăn mừng của Man Utd sau khi Valencia “vẽ cầu vồng”. Wayne Rooney đứng đó lạc lõng, trên lưng khoác chiếc áo số 10 màu Xanh, giữa các đồng đội cũ đang siết chặt tay nhau tiến bước. Mọi cung bậc đau khổ nhất có lẽ cũng không sánh nổi với cơn sóng trong lòng anh lúc này, cảm xúc của một kẻ vừa từ giã người yêu mà lại thấy nàng sớm vui bên tình mới nhanh đến thế.

82 phút miệt mài cày ải, tả xung hữu đột của Rooney mang đầy sự quyết tâm xen lẫn lẫn màu bi phẫn. Một chút gắt gỏng với De Gea. Những câu chuyện phiếm vui đùa bên Phil Jones. Những cú sút khiến CĐV United thót tim, hú hồn hú vía. Rồi thì mọi chuyện tưởng chừng cũng trôi qua, Old Trafford tiễn Rooney bằng những yêu thương nồng nàn và chân thật nhất, người thầy Jose Mourinho đợi sẵn bên đường pitch để trao cho anh lời cảm ơn sau cùng. Cho đến khi bão tố lại nổi lên, United tấn công như sóng vỗ bờ, và xé nát con thuyền Everton bé nhỏ của Rooney thành cát bụi. Hi vọng cuối cùng, nơi nương náu cuối cùng, chỗ trú chân cuối cùng để Gã Shrek tìm lại giấc mơ chơi bóng đã bị chính các đồng đội cũ của anh vùi dập phũ phàng.

Lần này, lại một góc quay đắt đến từng giây, Rooney bất lực và cam chịu đầy ám ảnh trên băng ghế dự bị. “Họ đã không cần mình, và họ đang tiến lên phía trước. Họ đã không cần mình”. Ánh mắt anh nói thế, như ngàn lời khôn tả sự buồn bã tột cùng. Con sư tử không còn gầm lên khúc độc hành được nữa, khi bầy đàn bỏ lại nó đi tìm miền đất vinh quang mới. Và ở sâu thẳm nỗi đau, có lẽ Rooney đã hiểu đâu thực sự là nhà. Đó có thể không phải là nơi sinh ra đầu tiên, không phải là nơi mất đi sau cùng, nhưng là nơi quan trọng nhất. Như lời nhắn nhủ của Mourinho sau trận đấu: “Sẽ sớm thôi, một ngày nào đó Rooney nhất định trở về”, với một vai trò khác. Trong đôi mắt ấy, có còn lời hẹn ước nào không?

Kim Dung (MUSVN)

Bình luận

SHARE