Wayne Rooney: Tuổi thanh xuân chúng ta từng gặp gỡ

86

Mùa hè năm 2004, Wayne Rooney, 18 tuổi, ký hợp đồng chính thức với Manchester United. Thời gian trôi nhanh một cách tàn nhẫn, cậu bé Joe Ruane với tấm bảng nổi tiếng “Please Buy Rooney” nay đã 24 tuổi, còn Rooney, 31 tuổi, mới đây đã tạm biệt Nhà Hát để quay trở lại Everton, nơi đặt bệ phóng cho anh trở thành một trong những siêu sao hàng đầu thế giới. Đầy những nuối tiếc thế nhưng đó là cái cách mà cuộc sống vận hành và là một quyết định không thể khác.

Rooney – Lukaku – Neville: ngược chiều số phận

Một năm sau khi Rooney đến với Nhà Hát của những Giấc Mơ, một cầu thủ rất được yêu mến khác cũng có khoảng thời gian gắn bó lâu dài với CLB đi theo chiều ngược lại: Phil Neville của lứa 92 huyền thoại, em trai của “Mr. United” Gary Neville, người đã cùng với những đồng đội thiết lập đế chế Fergie bất diệt khiến nước Anh rên xiết dưới gót sắt Quỷ Đỏ.

Vận đổi sao rời, Rooney ở lại Old Trafford trong 13 năm, phá kỷ lục để trở thành chân sút vĩ đại nhất trong lịch sử Manchester United, rồi ra đi, quay trở lại Everton. Trong khi đó Romelu Lukaku tiếp bước Wayne, dịch chuyển theo chiều ngược lại và gánh vác sứ mệnh như chính Rooney của 13 năm: “Make Man Utd Great Again”!

12 năm trước, Phil Neville ra đi không kèn không trống, Wayne Rooney đến với sự kỳ vọng tới cuồng nhiệt của CĐV Quỷ Đỏ.

13 năm sau, Wayne Rooney ra đi với sự tri ân từ mọi fan hâm mộ Quỷ Đỏ, sự kỳ vọng kia được “chuyển giao” cho Lukaku.

Chẳng phải số phận đang đảo ngược, như chính cái cách Rooney lấp đầy chỗ trống mà Phil Neville để lại và thậm chí còn trở thành thần tượng lớn hơn. Giống như trong cuộc sống không thể mãi mãi đứng yên, phải vận động, phải chuyển dời, đã có người tới, dĩ nhiên phải có người ra đi!

Wayne của thời xưa cũ

Thời ấy, Rooney trắng trẻo, gương mặt tròn trịa, búng ra sữa, tóc cắt cua và chưa … hói, mang số 8 gắn liền với tên tuổi của cầu thủ “tốt nhất đội tuyển Anh” theo đánh giá của Pele, Nicky Butt. Rooney chẳng hề có một sự e ngại nào khi đối mặt với sức ép của lịch sử, truyền thông và cả kỳ vọng của các CĐV. Bằng sức mạnh cùng tài năng tuyệt đỉnh, Rooney tỏa sáng rực rỡ để rồi nhanh chóng biến mình thành thần tượng mới tại Nhà Hát của những Giấc Mơ.

Van Nistelrooys ra đi, Rooney nhanh chóng được tin tưởng giao cho áo số 10, trở thành người lĩnh xướng những thành công kéo dài một thập kỷ đã qua dưới thời Sir Alex Ferguson. Cùng với Carrick, chàng Hói là người gìn giữ những giá trị xưa cũ trong một cuộc cải cách nhân sự lớn chưa từng có trong vòng 30 năm qua tại Man Utd.

Giờ đây khi cuộc đại cách mạng ngấp nghé thành công với một Mourinho đầy tài năng, giàu cá tính và một Ed Woodward cáo giá cùng chịu chi thì Rooney lựa chọn ra đi, quay lại nơi bắt đầu, bởi một người có cá tính mạnh như anh rõ ràng không đồng tình rằng bản thân chỉ đóng vai kép phụ, thi thoảng vào sân góp vui, thi thoảng ghi vài ba bàn thắng kéo dài kỷ lục và đợi nâng cup trong một cuộc chiến đầy tính cạnh tranh.

Đó là cách người đội trưởng vĩ đại Wayne Rooney lựa chọn đối mặt với cuộc sống, chiến đấu và xù lông, mạnh mẽ cống hiến chứ chẳng hề muốn ngồi chơi mỗi tuần đem về 300 ngàn Bảng Anh.

“Trong cuộc chiến này, bóng đá là quan trọng nhất, còn những thứ khác như kỷ lục có hay không, không quan trọng!”

Chỉ cần ai đó hiểu biết một chút về bóng đá và Internet, vào trang Wikipedia rồi gõ từ khóa “Wayne Rooney, kéo xuống mục “Career statistics” và đọc thông số: từ năm 2004 – 2017, đá 559 trận, ghi 253 bàn, sẽ hiểu được sự nuối tiếc của Quỷ Đỏ khi Wazza trở lại Everton. Chứ chưa nói những người đã được chứng kiến Rooney kể từ ngày đầu tiên đặt chân lên thảm cỏ Old Trafford ghi một hattrick vào lưới Fenerbahce (như tôi), một cảm giác giống như khi Sir Alex, Paul Scholes, Gary Neville hay Ryan Giggs giải nghệ.

Nhưng khi những người đàn ông kia giải nghệ, vẫn còn đó Wazza níu kéo niềm tin của người hâm mộ, bây giờ Wazza cũng đi rồi, Quỷ Đỏ còn ai để mà giữ “linh hồn” thuần khiết bất diệt?

Còn mỗi Carrick, song đừng quên số 16 đã 36 tuổi, thời gian dành cho Michael sợ rằng cũng chẳng bao lâu. Hay Valencia? Bằng tất cả sự tôn trọng dành cho số 25 đáng mến, Valencia khó lòng khỏa lấp được sự trống vắng trên bầu trời Old Trafford, lấp đầy sự mong mỏi của CĐV bằng những giây phút thần kỳ.

Chắc hắn Manchester United phải mất rất rất lâu nữa mới sở hữu được một cầu thủ có thâm niên cống hiến, biểu tượng của CLB, phá kỷ lục ghi bàn và hấp dẫn được sự yêu mến của các fan bằng bầu nhiệt huyết vô tận giống như Rooney.

Thời thanh xuân của chúng ta đã từng gặp gỡ!

Có một thống kê vui, khi Rooney chia tay Nhà Hát, cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất cho Man Utd trong đội hình còn lại là Juan Mata (36 bàn), người tới với Man Utd vào mùa Đông năm 2013 và thi đấu ở vị trí tiền vệ công!

Thế mới thấy được, thì ra anh chàng Rooney suốt ngày bị kêu ca về mức lương 300 ngàn bảng Anh kia mới quan trọng làm sao kể từ năm 2004 định mệnh đưa anh tới với Old Trafford.

13 năm ở Manchester của rất nhiều trận chiến, rất nhiều bàn thắng với những khoảnh khắc diệu kỳ: những cú vô-lê với tốc độ kinh hoàng, pha lật bàn đèn được bình chọn trở thành bàn thắng đẹp nhất trong lịch sử Premier League, là 5 chức vô địch giải NHA, 1 Champions League và 1 cup Fa cùng vô số các danh hiệu “lâu nhâu” khác. Trong bất cứ thành công nào của Man Utd đều in hằn dấu chân không biết mệt mỏi của Wayne mặc dù không phải lúc nào người ta cũng đánh giá đúng những cống hiến của Chàng Béo.

Đó là 13 năm Rooney phải giúp đỡ Van Nistelrooys chạy đua chiếc giày vàng, làm bệ phóng cho C.Ronaldo giành danh hiệu cá nhân, và còn danh sách dài dằng dặc những tiền đạo đã được “hưởng sái” như Saha, Tevez, Berbatov, Chicharito hay Van Persie rồi mới đây nhất là Zlatan Ibrahimovic.

13 năm là khoảng thời gian rất dài cho dù với cuộc đời của mỗi con người, chứ chưa nói tới sự nghiệp cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Đúng thế, Rooney mấy lần đòi ra đi nhưng đã gắn bó với Quỷ Đó ngần ấy năm trong sự nghiệp. Tới khi còn là một siêu sao trẻ tuổi, cống hiến hết tuổi thanh xuân đẹp đẽ nhất trong đời cầu thủ và ra đi khi đã ở đoạn xế chiều.

Và rồi thêm 1, 2 năm nữa, ai có còn nhớ tới những bước chạy đầy sức mạnh của số 10 huyền thoại kia khi mà Mourinho rồi sẽ phá hết kỷ lục chuyển nhượng để đưa về Old Trafford những dòng máu tươi mới, đầy tài năng và khát khao cống hiến, như Lukaku, như Linderlof hoặc như Rashford.

13 năm cũng là khoảng thời gian mà những người hâm mộ trẻ tuổi dõi theo những bước chạy đầy đam mê của chàng Hói. Họ lớn lên, yêu mến và coi Rooney như hiện thân của một Quỷ Đỏ giàu sức sống và tinh thần chiến đấu chưa lúc nào ngưng lại.

13 năm sau, khi Rooney giải nghệ có thể sẽ quay trở lại Nhà Hát của Những Giấc Mơ trên một cương vị khác.

Và chúng tôi, những người hâm mộ đã chứng kiến bước chân đầu tiên của “thần đồng nước Anh” xé lưới Fenerbahce, nhảy cẫng lên ăn mừng pha “xe đạp chổng ngược” và cười sung sướng với màn ăn mừng theo kiểu boxing, và hiện tại đang hẫng hụt với màn chia tay chóng vánh của Rooney, sẽ tự hào nói với lũ ít tuổi rằng:

“Đó là Wayne Rooney, một huyền thoại vĩ đại của Manchester United – thời thanh xuân của chúng ta đã từng gặp gỡ!”

Huy Duong.

Bình luận

SHARE